Giữa lúc hai bên đang gườm nhau bất phân thắng bại, con Địa Hổ còi cọc bỗng nảy ra một ý tưởng.
Gã đảo mắt nhìn quanh một vòng, quả nhiên phát hiện ở dãy hành lang đối diện có vài "Người Tham Gia" đang rón rén men theo bờ tường.
Hướng đi của đám "Người Tham Gia" này trùng khớp với lối ra để rời khỏi "Đoàn Tàu".
Trên đời này lấy quái đâu ra cái đạo lý ấy?
Chúng ưng lên thì lên, ưng xuống thì xuống, bây giờ lại còn xài cái thứ sức mạnh cường hóa chó má đó để chà đạp danh dự "Con Giáp". Nghĩ đến đây, cục tức trong lòng Địa Hổ sôi lên sùng sục. Gã lao tới như một cơn lốc, tóm gọn cổ một cô gái. Bỏ ngoài tai tiếng la hét thất thanh của cô, gã lạnh lùng lôi cô ta ra làm lá chắn sống trước ngực mình.
Mấy "Người Tham Gia" xung quanh thấy vậy sợ xanh mặt, thi nhau bỏ chạy tán loạn. Sắc mặt Kiều Gia Kính cũng chùng xuống ngay tắp lự.
" 'Người Tham Gia' xét cho cùng cũng chỉ là 'Người Tham Gia'..." Con Địa Hổ gầy gò rít qua kẽ răng, "Lũ chúng mày vác mặt lên 'Đoàn Tàu' này, là định chiếm luôn cái chốn này hả...? Chúng mày chưa từng nếm qua nỗi khổ của 'Con Giáp', lấy quái gì đòi hưởng phúc của 'Con Giáp'?"
"Nỗi khổ... của 'Con Giáp'?" Kiều Gia Kính khựng lại. Những lời gã nói nghe vô lý đến mức não anh không kịp tiêu hóa. Anh lắc đầu, chuyển chủ đề, "Bỏ ba cái lý luận rác rưởi đó đi, khôn hồn thì thả người ra. Đánh nhau thì cứ đánh sòng phẳng, lấy súng chĩa vào đầu người vô tội là hèn lắm. Đây là lần đầu tao nhắc nhở mày đấy."
"Mọi chuyện đã bung bét đến mức này rồi... Mày lấy tư cách quái gì mà sủa câu 'Đánh nhau thì cứ đánh sòng phẳng' hả...?" Địa Hổ hầm hầm sát khí, "Mày nghĩ chúng ta giờ có thể phủi đít bỏ đi, rồi vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra sao?"
"Bức xúc gì thì cứ trút hết lên đầu tao." Kiều Gia Kính trừng mắt nhìn đám "Con Giáp", ánh mắt lạnh tanh, "Đừng có lôi người vô tội vào. Đây là lần thứ hai tao nhắc nhở mày đấy."
Địa Hổ thoáng sững sờ. Gã lờ mờ cảm nhận được khí thế tỏa ra từ Kiều Gia Kính lúc này đã khác hẳn so với ban nãy. Nhưng nếu bị dăm ba câu dọa nạt mà đã vội vàng bỏ cuộc, thì mặt mũi gã biết giấu vào đâu cho hết nhục.