Trương Sơn càng nghe càng thấy tình hình có vẻ sai sai, hàng loạt nghi vấn bắt đầu nảy sinh trong đầu anh.
"Khoan đã... Lão Nhiếp." Trương Sơn ngắt lời, "Ký ức của Thanh Long và Thiên Long là ý gì? Cứ cho là những gì anh nói đều đúng, thì tại sao ký ức của hai kẻ đó lại lơ lửng trên trời? Chúng cũng từng chết à?"
"Tôi không rõ." Gã đàn ông lắc đầu, "Nhưng người ta đồn đại như vậy."
"Nói vậy nghĩa là một ngày nào đó... tất cả mọi người ở đây sẽ dần dần nhớ lại mọi chuyện từng xảy ra ở 'Vùng Đất Cuối Cùng'?" Trương Sơn khó hiểu vặn lại, "Anh bảo 'Lý trí sẽ sụt giảm nghiêm trọng', điều đó đồng nghĩa với việc tất cả sẽ sở hữu 'Gợn sóng' mạnh mẽ hơn và khôi phục toàn bộ ký ức khi đứng ở nơi này sao?"
"Thành thật mà nói..." Gã đàn ông đáp với vẻ mặt nặng nề, "Tôi thực sự không biết... Toàn bộ chuyện này rốt cuộc là một kế hoạch hoàn hảo, hay chỉ là... một giấc mộng viển vông."
"Đến anh còn không biết... thì lấy tư cách gì mà tự ý quyết định tống cổ tôi đi?"
"Thế nên tôi mới bảo đây là một ván cược. Tôi cược rằng việc đưa cậu ra ngoài sẽ giúp cậu sống sót đến cuối cùng, và một ngày nào đó cậu sẽ nhớ lại tất cả chúng tôi."
Nỗi tuyệt vọng lại một lần nữa hiện rõ trong ánh mắt gã đàn ông.
Gã lặng lẽ nhìn xuống phía dưới, giọng nói từ đầu đến cuối vẫn thì thào.
Chẳng rõ gã sợ có người nghe lén được bí mật động trời này, hay sợ làm phiền đến giấc ngủ vốn dĩ chẳng hề tồn tại của những người xung quanh.
"Cái vụ này nghe thối quái chịu được..." Trương Sơn gãi đầu, định bật lại vài câu, nhưng vốn dĩ ăn nói vụng về, chẳng biết lý luận thế nào, đành hỏi, "Lão Nhiếp, anh cũng thừa biết thứ quan trọng nhất đối với tất cả chúng ta là gì rồi đấy? Có phải là cái thứ 'Gợn sóng' chết tiệt kia không?"
"Tôi hiểu ý cậu." Gã đàn ông nhìn đám đông bên dưới, gật đầu, "Thứ quan trọng nhất đối với chúng ta chưa bao giờ là 'Gợn sóng', mà là 'Ký ức'. 'Hóa Gợn sóng' đối với nhiều người thực chất chỉ là một phương tiện để bảo tồn 'Ký ức' mà thôi."