Khuôn mặt Địa Trư sa sầm lại. Gã trừng mắt nhìn Địa Kê, phát hiện sau lưng hắn còn lẽo đẽo một đám "Cấp Nhân".
"Phản tặc!!" Địa Kê tiếp tục lu loa, "Có đúng là phản tặc không?!"
"Điếc cả tai..." Địa Trư càu nhàu, "Ngươi dùng con mắt nào mà dám bảo ta là phản tặc?"
"Mày cao lên rồi!!" Địa Kê tru tréo, "Mày cao hơn lúc trước! Mày bị đánh tráo rồi!!"
Địa Trư nghe vậy bất giác nhìn xuống cơ thể mượn tạm từ La Thập Nhất, khẽ chau mày. Quả thực... làm sao có thể dùng cái thân xác này để qua mặt chúng được cơ chứ?
Gã thừa biết mình đắc tội với không ít kẻ ở đây, nhưng không ngờ lại bị lật tẩy bởi cái gã rắc rối nhất trong đám.
"Đừng có chọc tức ta." Địa Trư gằn giọng đe dọa, "Ngáng đường ta thêm chút nữa là ta không nể nang gì đâu đấy."
Cứ ngỡ lời đe dọa đó sẽ khiến đối phương sợ hãi mà lùi bước, nhưng ai dè Địa Kê lại làm ngơ như không nghe thấy.
"Cứ tự nhiên!!" Địa Kê thách thức, "Lại đây mà chơi! Cho mày dây thừng, cho mày dao luôn, mày có giỏi thì giết ta đi!"
Địa Trư cảm nhận được đối phương đang nhét thứ gì đó vào tay mình. Cúi xuống nhìn, gã phát hiện đó chỉ là hai lá bài tú lơ khơ cũ rích.
"Haha ha ha! Đồ con lợn ngu ngốc!" Tiếng cười chói tai của Địa Kê như muốn xé toạc màng nhĩ, khiến Địa Trư cực kỳ khó chịu.
Gã hiểu rõ tình cảnh hiện tại của mình là lành ít dữ nhiều.
Không những mất đi "Man Lực", lại còn bị tách khỏi đồng đội. Bình thường gã cũng chẳng đối xử tử tế gì với đám học trò của mình.
Bây giờ biết tìm đường thoát thân thế nào đây? Liệu có ai xuất hiện như một vị cứu tinh để giải vây cho gã vào lúc này không?
Trong đầu gã chỉ quẩn quanh một ý nghĩ duy nhất.
Gã có thể chấp nhận cái chết, nhưng tuyệt đối không chấp nhận một cái chết lãng xẹt như thế này.
Nếu chết kiểu này, mọi nỗ lực và tâm huyết bao năm qua của gã sẽ biến thành một trò hề rẻ tiền.
"Địa Kê... Ngươi không phải đối thủ của ta đâu." Địa Trư cố gắng thuyết phục, "Nếu thực sự phải động thủ, ta sẽ liều mạng với ngươi. Suy cho cùng, trước giờ ngươi chưa từng thắng ta trận nào cơ mà."