Địa Hổ hất hàm chỉ về phía cánh cửa ra vào của căn phòng, hắng giọng:
"Chỗ này chẳng phải còn một đường sao?"
Yến Tri Xuân và Địa Xà cùng dán mắt vào cánh cửa đó.
"Dựa theo sơ đồ địa hình... Nếu chúng ta bước ra khỏi cánh cửa này, chẳng phải sẽ đâm sầm ngay vào giữa đám 'Người Tham Gia' kia sao?" Yến Tri Xuân nhíu mày phân tích, "Tình thế lúc đó khéo còn rắc rối hơn bây giờ vạn lần."
"Rắc rối thì chịu thôi." Địa Hổ gật gù, "Nhưng cứ đứng đây vắt óc suy nghĩ xem bên ngoài bức tường kia là cái quái gì cũng có giải quyết được gì đâu. Thời gian đâu mà rảnh rỗi thế?"
Yến Tri Xuân biết Địa Hổ nói có lý. Thời gian đang cạn dần, đường này không thông thì bắt buộc phải tìm đường khác.
"Vậy thì chúng ta phải cố gắng nép mình một chút..." Yến Tri Xuân dặn dò Địa Hổ, "Đừng có làm ầm ĩ lên."
"Yên tâm." Địa Hổ vỗ ngực cái rụp, "Từ trước đến nay tôi nổi tiếng là người kín tiếng. Với lại chúng ta đã lên kế hoạch sẵn rồi, giờ là lúc hành động thôi."
"Kế hoạch...?" Địa Xà ngớ người, "Các người còn có kế hoạch nữa cơ à?"
Địa Hổ chẳng buồn giải thích, sải bước đến bên cửa, kéo mạnh một cái. Cảnh tượng bên ngoài y như dự đoán: Đen đặc những cái đầu người đang chen chúc. Thậm chí lúc cửa vừa mở, vài kẻ đứng không vững còn ngã nhào vào trong, đập mặt thẳng vào khuôn ngực rắn rỏi của Địa Hổ.
Đám "Người Tham Gia" đang ồn ào nhốn nháo bỗng im bặt khi thấy một cánh cửa bật mở, và từ đó bước ra một gã đầu hổ thân người to lớn, uy dũng. Không khí chốc lát tĩnh lặng như tờ.
Với vóc dáng cao to vượt trội, Địa Hổ dễ dàng phóng tầm mắt bao quát xung quanh. Hắn tinh ý nhận ra một tên "Con Giáp" cũng đang trà trộn trong đám đông.
Ánh mắt hắn va phải gã Địa Hầu béo ịch.
Buồn cười ở chỗ, dù nhìn góc độ nào, gã Địa Hầu này cũng chỉ giống một tên "Người Tham Gia" xấu xí, lông lá rậm rạp. Gã lẩn khuất giữa biển người mà chẳng mảy may gây ra sự chú ý nào.