Ông lão nuốt nước bọt cái ực, đưa mắt nhìn nhau với những người xung quanh.
Chỉ nhìn bộ dạng thê thảm của tên Nhân Mã thôi, mọi người đã thấy tê rần cả khoang miệng.
Bây giờ họ phải hợp tác với một tên "Con Giáp" máu lạnh cỡ này để đi giải phóng "Kiến hôi" sao?
Hắc Dương chẳng buồn bận tâm đến ánh mắt dò xét của mọi người, chỉ chằm chằm nhìn tên Nhân Mã, lạnh lùng nói: "Cho ngươi một cơ hội để giữ lại cái lưỡi."
Nhân Mã nghe vậy vội vàng gật đầu lia lịa.
"Mặt nạ của ngươi đã mất, giờ ngươi chẳng khác gì một tên 'Người Tham Gia'." Hắc Dương cảnh cáo, "Ngoan ngoãn ngậm miệng lại và gia nhập đội quân phản loạn, ta sẽ tha mạng cho ngươi."
Nhân Mã nghe vậy thì trợn trừng mắt. Đây đâu phải là cách giữ mạng? Rõ ràng là ép người ta đi vào chỗ chết mà.
Nhưng tính mạng hiện tại đang nằm gọn trong tay kẻ khác, làm sao có thể thoát khỏi nanh vuốt của một "Cấp Địa" tàn bạo?
Trước mắt cứ giả vờ đồng ý cái đã, rồi tìm cơ hội cầu cứu sau.
"Vâng... vâng..." Nhân Mã nén cơn đau thấu xương từ cuống lưỡi, lắp bắp đáp lời, "Tôi đồng ý... tôi đồng ý..."
"Rất tiếc, ngươi lại chậm mất rồi."
Nhân Mã chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, một cơn đau đớn dữ dội nhất từ trước đến nay xộc lên từ cuống lưỡi. Giây tiếp theo, mắt gã tối sầm lại, hoàn toàn mất đi ý thức.
Hắc Dương cầm cái lưỡi dài ngoẵng như một sợi dây thừng giũ giũ vài cái, rồi quay đầu nhìn nhóm "Cực Đạo". Chỉ một ánh mắt của hắn cũng đủ khiến mấy người kia lạnh toát sống lưng.
Ông lão hắng giọng, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo hỏi: "Tên 'Con Giáp' đó... vừa nãy chẳng phải đã đồng ý rồi sao?"
"Hắn đang nói dối."
Hắc Dương thẳng tay vứt cái lưỡi đang giãy giụa như cá mắc cạn xuống đất, lạnh lùng cảnh cáo những người trước mặt: "Mất lòng trước được lòng sau, hiện tại chúng ta là chiến hữu, nhưng tốt nhất các người đừng hòng qua mặt ta. Chỉ cần ta sinh lòng nghi ngờ, mặc kệ là oanh uổng hay không, ta sẽ lập tức hạ sát kẻ đó."