Nhóm Tề Hạ, Trần Tuấn Nam, Kiều Gia Kính cùng với Luật sư Chương, Điềm Điềm và Vân Dao bước qua cánh "Cửa" của "Tiền Trang Cực Lạc".
Khi bước ra từ phía bên kia, họ nhận ra mình đang đứng trong một căn phòng phảng phất hương thơm nhè nhẹ.
Căn phòng này rất rộng rãi, không chỉ có giường ngủ mà còn có cả bàn ăn. Có vẻ như đây từng là nơi ở của một nhân vật có máu mặt nào đó.
Tuy nhiên, phong cách bài trí và đồ nội thất lại tối giản đến bất ngờ. Thứ duy nhất thể hiện đẳng cấp của chủ nhân có lẽ chỉ là diện tích rộng lớn của căn phòng.
Mọi người ngoái đầu nhìn lại, bàng hoàng phát hiện mình vừa bước ra từ một chiếc tủ quần áo kỳ dị đặt lặng lẽ ở góc phòng. Nếu không mở cửa tủ, đố ai ngờ được bên trong lại ẩn chứa cả một không gian bí mật.
"Cái này truyền tống chúng ta đi đâu vậy?" Trần Tuấn Nam thấy trong phòng không có ai liền nghênh ngang bước tới, "Đáng lẽ phải đưa chúng ta ra ngoài hành lang chứ?"
"Hóa ra là vậy..." Tề Hạ gật gù, "Tính toán chu đáo thật."
Trần Tuấn Nam sấn tới bàn làm việc, thấy mọi thứ trên bàn đều được sắp xếp ngăn nắp gọn gàng, sạch sẽ đến mức không một hạt bụi.
Giây tiếp theo, sự chú ý của Trần Tuấn Nam va phải một bức ảnh chụp chung kỳ quặc đặt trên bàn.
Đó là một bức ảnh polaroid ố vàng. Trong ảnh, một người đàn ông đang cầm máy ảnh tự sướng. Cách đó không xa phía sau hắn là một người phụ nữ mặc đồng phục nhân viên cửa hàng tiện lợi, có vẻ đang bận rộn bàn bạc chuyện gì đó với người khác. Không một ai trong số họ nhận ra người đàn ông đang chụp ảnh. Mọi người đều nhìn về những hướng khác nhau, tạo nên một khung hình trông có vẻ rời rạc, chắp vá nhưng lại toát lên một sự ấm áp lạ thường.
Chỉ có điều, khuôn mặt của tất cả những người trong ảnh đều đã bị cạo mờ, không thể nhận diện được ai với ai. Bức ảnh này có vẻ đã nằm đây từ rất lâu, phủ một lớp bụi mỏng li ti.
"Trang phục của hai người này nhìn quen mắt thế nhỉ..." Trần Tuấn Nam gãi đầu gãi tai, quay sang hỏi Tề Hạ, "Lão Tề, chỗ này trước kia ai ở vậy?"