Ánh mắt Tống Thất lúc này dần trở nên mờ mịt, cả người đứng chôn chân tại chỗ như một pho tượng.
Vài giây sau, cậu từ từ ngẩng đầu lên, khuôn mặt hiện rõ một nụ cười điên dại.
"Tưởng cái quái gì..." Tống Thất vừa cười vừa nói, "Tao còn tưởng mày có bản lĩnh gì ghê gớm lắm... Hóa ra cũng chỉ đến thế mà thôi?"
Việc cưỡng ép "Hồn Thiên" gần như có thể giết chết ngay lập tức linh hồn gốc của cơ thể. Chu Tước cúi xuống, nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay của mình.
Giờ phút này, hắn đã trở thành Tống Thất.
Chỉ tiếc là cơ thể này đã bắt đầu đếm ngược thời gian tự hủy, nếu không hắn nhất định sẽ tận dụng triệt để thân xác đáng tin cậy này, tàn sát không chừa một mống mấy con chuột nhắt còn sót lại.
Chu Tước thừa biết hắn "Hồn Thiên" vào cơ thể Tống Thất chỉ để đảm bảo tên này chết hẳn không có đường lui.
Bất kể "Bạo Nhiên" được cài cắm trên bản thể của hắn hay của Tống Thất, Chu Tước cũng quyết không để Tống Thất sống sót.
Kẻ nào dám chọc giận hắn, hắn sẽ băm vằm kẻ đó không còn một mảnh xác.
"Đợi cơ thể này của mày nổ tung, tao sẽ chọn một cái xác khác để trà trộn vào 'Đoàn Tàu'." Nụ cười man rợ lại nở trên môi Chu Tước, "Tao sẽ cho bọn mày sáng mắt ra... Trên đời này không phải cứ cậy 'Đoàn kết' là làm nên chuyện đâu. 'Bạo Nhiên' lần đầu không giết được tao... thì có nổ thêm cả nghìn lần cũng vô ích thôi."
Chu Tước chợt nhận ra trong đầu mình vẫn còn vương vãi chút ký ức tàn dư của Tống Thất.
Hắn cười khẩy kiểm tra lại mớ ký ức đó, phát hiện ra cái tên nhãi này thế mà cũng ủ mưu tính kế gớm.
Ví dụ như việc dùng lời lẽ khiêu khích hắn, dụ hắn tung "Đoạt Tâm Phách" để tước đoạt lý trí của cậu ta, sau đó trong lúc thần trí điên loạn sẽ kích hoạt một đòn "Bạo Nhiên" với sức công phá khủng khiếp nhất.
Nhưng trong toàn bộ mớ ký ức đó, Tống Thất tuyệt nhiên không chừa lại cho mình một con bài tẩy nào.
Kế hoạch của cậu ta chỉ dừng lại ở việc tự nổ tung bản thân là chấm dứt.