"Hè..." Chu Tước quằn quại trong lòng bàn tay Tống Thất một lúc, rồi nhếch mép cười, "Cũng mưu mô phết đấy."
"Quá khen." Tống Thất nhận ra toàn thân mình đã đông cứng, không thể nhúc nhích nổi một li, hệt như bị đổ bê tông cốt thép.
Năng lực "Đoạt Tâm Phách" của Chu Tước mạnh hơn người thường gấp nhiều lần. May mà lúc này giọng nói của hắn chỉ phát ra thều thào qua cái khe nứt tởm lợm trên miếng thịt vụn. Nếu to hơn chút nữa, chắc chắn sẽ kinh động đến những người xung quanh.
"Phải chi ta biết trước các ngươi có con bài tẩy này... thì ta thà nhập xác vào một hòn đá còn hơn, đợi đến lúc Đông Sơn tái khởi, ta sẽ vờn chết từng tên trong lũ các ngươi..."
Tống Thất lạnh lùng nhìn cục thịt: "Chính vì vậy nên ta mới ỉm đi cho đến tận lúc này, chờ ngươi tự chui đầu vào rọ. Dẫu sao thì ngươi cũng đào đâu ra thời gian mà suy tính kỹ lưỡng đến thế."
"Lũ chuột nhắt các ngươi... thay phiên nhau dội bom từ 'Kiềm Mặc', 'Song Sinh Hoa', 'Xuyên Toa', 'Bạo Thiểm' cho đến 'Mậu Mộc', 'Phong Trưởng'..." Giọng nói the thé liên tục rít lên từ cục thịt vụn, "Lần nào cũng đâm đầu vào chỗ chết, lũ chúng mày không muốn sống nữa sao...?"
"Chỉ có đòn tấn công tự sát mới làm ngươi không kịp trở tay, và cũng vì thế mà ngươi không thể nào né tránh kịp." Tống Thất đáp lại, "Bởi vì ngay cả những 'Thần Thú' khác cũng không bao giờ dùng đòn tự sát để đổi mạng ngươi, nhưng chúng tao thì có thể."
"Muốn lấy mạng ta á... Ngây thơ... Quá ngây thơ... Mày tưởng mày có thể..."
Tống Thất hít một hơi thật sâu, cắt ngang lời Chu Tước bằng một giọng hét lớn: "Ngũ ca, mọi chuyện xong xuôi rồi... Anh mau dẫn mọi người rời khỏi đây đi."
Tiền Ngũ rút một điếu thuốc ra ngậm lên miệng.
Anh ta biết rằng, bất kể kết quả ra sao, Chu Tước giờ đây cũng chỉ là một cục thịt vụn.
Anh ta không thể nào cản bước Tống Thất nữa. Nhưng nhìn bóng lưng của cậu thanh niên, nét mặt anh ta dần lộ ra vẻ u sầu.
Tống Thất đang nói dối.