Tống Thất vừa vắt chân lên cổ chạy vừa dán mắt vào mặt trời.
Cậu biết thời gian để tiêu diệt Chu Tước cực kỳ eo hẹp. Phải hoàn thành nhiệm vụ trước khi "Cửa" của tất cả các "Con Giáp" khép lại thì mới tính là thành công.
Họ chỉ có khoảng mười mấy phút để vừa tập hợp vừa ra tay. Điều này đồng nghĩa với việc không thể nào thi triển những đòn "Tiếng vọng Kết Hợp" hoàn hảo được, ai đến trước thì đánh trước thôi.
"Ở khu vực 'Địa Trư'... Mọi người đang ở khu vực 'Địa Trư'."
"Truyền Âm" của Châu Mạt lại một lần nữa vang lên bên tai Tống Thất. Vài giây sau, Mã Thập Nhị chạy theo phía sau cũng nghe thấy thông điệp tương tự.
"Sao thế nhỉ... Sao chị ấy lại lặp lại lần nữa?" Mã Thập Nhị thắc mắc.
Tống Thất từ từ giảm tốc độ, cau mày phân tích tình hình. Việc Châu Mạt phải thông báo lại lần thứ hai về vị trí của Chu Tước ở khu vực Địa Trư, chứng tỏ chị ấy chỉ có thể dùng cách này để liên lạc với mọi người.
"Pháo sáng có vấn đề rồi." Sắc mặt Tống Thất sầm xuống.
"Hả?!"
Tống Thất vội vàng dáo dác nhìn quanh. Phải làm gì đó để giúp Lục Tỷ ngay lúc này!
Nhưng đường phố xung quanh chỉ toàn là đống đổ nát hoang tàn, thứ duy nhất có thể tìm thấy chỉ là đất đá vỡ vụn.
"Thất ca..." Mã Thập Nhị cũng quýnh lên, "Giờ phải làm sao đây?"
"Chúng ta có chạy đến đó cũng vô ích, phải báo vị trí của Lục Tỷ cho tất cả mọi người biết." Tống Thất nhanh trí tạt sang một bên đường, nhặt ba viên đá to cỡ bàn tay lên, "Tôi cần anh giúp một tay."
"Được!"
Hai người bàn bạc chớp nhoáng. Sau khi chắc chắn Mã Thập Nhị đã nắm rõ chiến thuật, Tống Thất móc quả pháo sáng trong người ra, rồi dùng sợi dây buộc tóc quấn tạm ba viên đá và quả pháo sáng lại với nhau.
"Thất ca... tuy tôi hiểu ý anh, nhưng độ khó thế này có hơi... quá sức không?"
"Nếu chúng ta thất bại, Lục Tỷ sẽ chết." Tống Thất miết nhẹ ngón tay lên cụm đá và pháo sáng, "Nên chúng ta tuyệt đối không được phép thất bại."