Khoảng thời gian tiếp theo, Ngụy Dương bắt đầu lắc lư chiếc chuông trên tay một cách vô cùng kỳ quái.
Hàng ngàn "Dân bản địa" hệt như bầy chó bị thuần hóa, răm rắp làm theo hiệu lệnh của Ngụy Dương, vô hồn lao vào cắn xé đám "Người Tham Gia".
Chứng kiến cảnh Ngụy Dương đùa giỡn với sinh mạng con người như cỏ rác, nhìn những vết thương chằng chịt tích tụ theo năm tháng và khuôn mặt vô hồn của đám "Dân bản địa", Sở Thiên Thu không khỏi trăn trở.
Phong cách làm việc này của Ngụy Dương, rốt cuộc là hiện thân của công lý... hay tội ác?
Lão đang dùng những "kẻ đã khuất" để tấn công những "kẻ sắp khuất". Vì "Dân bản địa" hoàn toàn mất đi ý thức chủ quan, chỉ hoạt động hoàn toàn dựa vào bản năng, nên những cuộc tấn công của chúng chẳng khác nào những đòn tự sát tập thể.
Đó cũng là lần đầu tiên kể từ sau "Thời Khắc Thiên Mã", Sở Thiên Thu được chứng kiến một cảnh tượng "máu chảy thành sông" đúng nghĩa.
Lượng máu khổng lồ tuôn ra, chảy dọc theo những khe nứt trên mặt đất tạo thành những dòng suối nhỏ đỏ ngầu. Lắng tai nghe kỹ, thậm chí có thể nghe thấy tiếng róc rách yếu ớt rợn người.
Trong tình cảnh này... liệu có ai dám khẳng định Ngụy Dương đang đại diện cho phe chính nghĩa?
Trong tay lão, con người chẳng khác gì loài súc vật. Dù sao thì trong lão vẫn tồn tại lối tư duy của một "Cấp Thiên".
Không... Sở Thiên Thu lắc đầu xua đi suy nghĩ ấy, có lẽ câu hỏi này ngay từ đầu đã đi chệch hướng.
"Dân bản địa" không phải biến thành súc vật khi rơi vào tay Ngụy Dương, mà chúng đã là súc vật từ lâu rồi.
Gần như cứ mười mạng "Dân bản địa" mới đổi được một mạng "Người Tham Gia". Chúng cứ thế lớp lớp xông lên lao vào cấu xé theo tiếng chuông. Sau khi cắn chết vài chục người như những con thú hoang, đám "Người Tham Gia" trong vòng vây cuối cùng cũng bỏ chạy tán loạn.
Dù sao thì đám "Người Tham Gia" tụ tập lại cũng chỉ là một bọn ô hợp, không thủ lĩnh, không chiến thuật. Thấy có người bắt đầu bỏ mạng mà không thể đánh giá chính xác mức độ thương vong, chúng chỉ biết cho rằng phe mình đã thất bại.