Đám đông "Người Tham Gia" vốn định lấy thịt đè người, quây đánh đến chết mấy kẻ thạo ‘Tiếng vọng’ và giỏi võ nghệ trước mặt.
Nào ngờ, chỉ chớp mắt sau, chính chúng lại rơi vào vòng vây.
Và thứ đang bủa vây chúng lại vô cùng quái dị, đó hoàn toàn không phải "Người Tham Gia", mà là một đội quân "Dân bản địa" đông đặc không thấy bờ bến.
Lũ "Dân bản địa" vốn rải rác khắp các ngóc ngách thành phố, vô tri vô giác, nay lại được tổ chức cực kỳ nghiêm ngặt, bao vây cái chiến trường bé tẹo này kín như bưng.
"Mẹ kiếp..." Trương Sơn gãi đầu lúng túng, "Chắc não tôi có vấn đề rồi... Thế này là sao?"
"Hình như đúng là 'Dân bản địa' thật..." Kính Cận ôm cánh tay bị thương, đăm chiêu suy nghĩ, " 'Dân bản địa' theo phe nào vậy...?"
Lúc này, một lão già với nét mặt giảo hoạt buông chiếc chuông tay xuống, thong dong bước lên phía trước, đảo mắt nhìn quanh tình hình.
Đám "Người Tham Gia" lờ mờ cảm nhận được lão già này đến để dẹp loạn, bèn tự động dạt ra nhường đường cho lão tiến đến đối mặt với Sở Thiên Thu.
"Chậc..." Lão mỉm cười, "Ta mà không đến... thì mấy đứa nhãi ranh các cậu tính sao đây?"
"Ông..." Sở Thiên Thu nhíu mày nhìn người đối diện. Dù đã nhận ra lão, hắn vẫn không khỏi hoang mang, "Ngụy Dương...?"
"Lâu rồi không gặp." Ngụy Dương cười đáp.
Tần Đinh Đông cũng lách qua đám "Dân bản địa" bước lên, vừa đi vừa chửi đổng: "Đù, lúc bà tìm đến thì ông còn đang bình chân như vại ngắm cảnh ngoài cửa sổ cơ mà, giờ lại ra dáng con người gớm... Thảo nào nãy giờ không thấy bóng dáng Ngụy Dương đâu, hóa ra mẹ nó đang đứng đây làm màu."
"Chậc! Ai làm màu hả?" Ngụy Dương có vẻ hoàn toàn bó tay trước cô học trò này.
"Ông..." Sở Thiên Thu mặt đầy vẻ khó hiểu, hoàn toàn mù tịt về lập trường của Ngụy Dương và Tần Đinh Đông, "Rốt cuộc hai người là..."
"Tình huống này nên gọi là gì nhỉ..." Tần Đinh Đông ngẫm nghĩ vài giây, "Anh là 'Lương Nhân Vương', thì lão Ngụy này chắc phải gọi là 'Điên Nhân Vương' đích thực đấy."