Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, "Thiên Đường Khẩu" với lực lượng mỏng manh đã bị đánh cho tơi bời hoa lá.
Do hai bên giáp lá cà, "Niềm tin" của nhiều "Người có Tiếng vọng" bị xao nhãng, khiến họ không thể tung ra ‘Tiếng vọng’ một cách hiệu quả trong khoảnh khắc sinh tử. Trận hỗn chiến phút chốc biến thành màn xô xát thuần túy bằng vũ khí và nắm đấm.
Trong vòng vây xuất hiện một gã thanh niên kỳ dị với khuôn mặt chằng chịt sẹo. Gã có khả năng tạo ra những mảnh sắt trên cơ thể người khác. Năng lực quái gở này giúp gã một mình cản bước Trương Sơn.
Cứ mỗi lần Trương Sơn định vung quyền, gã lại hô biến ra một mảnh sắt sắc lẹm ngay giữa nắm đấm của anh. Mảnh sắt như thể mọc rễ trong thịt, chỉ cần khẽ cử động là máu tuôn xối xả.
Vì không thể kích hoạt "Thiên Hành Kiện", Trương Sơn nhanh chóng bị thương khắp người, chỉ còn biết dựa vào sức trâu để chống đỡ.
Tình cảnh của Lý Hương Linh cũng chẳng khá khẩm hơn. Những đường thương điêu luyện khiến sức sát thương của cô tăng vọt, nhưng cũng vì thế mà cô trở thành mục tiêu của nhiều kẻ. Vài gã "Người Tham Gia" liều mạng ôm lấy vết thương do cô đâm, giật phăng vũ khí khỏi tay cô. Giờ đây, Lý Hương Linh chỉ còn biết dùng võ vẽ quyền cước để đối phó, trên người cũng bắt đầu xuất hiện những vết thương rướm máu.
Kể từ lúc trận chiến nổ ra, "Thiên Đường Khẩu" đã có hơn bảy người ngã xuống.
Cả nhóm vừa đánh vừa lui, cuối cùng bị đám "Người Tham Gia" dồn vào một con hẻm cụt. Tình hình bi đát đến mức này, vậy mà chưa một ai của "Thiên Đường Khẩu" đào tẩu thành công.
Sở Thiên Thu cảm nhận rõ thế bị động hiện tại. Chính hắn đã thay toàn bộ "Cực Đạo" hứng trọn ngọn lửa giận dữ này. Tuy có thể đảm bảo an toàn cho "Cực Đạo", nhưng e rằng bản thân hắn khó mà kịp chuyến "Đoàn Tàu" đó.