Thấy một đám người lù lù đi tới, trên mặt Địa Hổ hiện rõ sự khó chịu.
Chữ "Cút" vừa định bật ra khỏi miệng thì gã chợt nhận ra kẻ đi đầu chính là Nhân Hầu.
"Hử...?" Địa Hổ lừ đừ đứng dậy. Thân hình đồ sộ cùng vẻ mặt hung hăng của gã lập tức khiến đám đông "Cực Đạo" chùn bước.
Lúc này, một dự cảm chẳng lành bắt đầu len lỏi trong tâm trí mọi người...
Chẳng lẽ Nhân Hầu này nhân lúc họ còn hoạt động được, định lừa họ đến đây để mần thịt?
Nhưng làm sao cô ta biết được thông tin "lên tàu"?
"Cô..." Địa Hổ trừng mắt nhìn Nhân Hầu, "Cô đang làm cái trò gì thế? Dắt khách cho ta à?"
Nghe hai chữ "dắt khách", Lão Tôn ngước lên quan sát tòa nhà nhỏ phía sau Địa Hổ. Nơi này sặc mùi chết chóc, kết hợp với luật chơi của "Hổ", nếu gã không phải là "người nhà", thì cả đám "Cực Đạo" theo sau chỉ có nước nộp mạng tại đây.
"Thưa thầy." Nhân Hầu cất giọng khe khẽ, "Tình hình bây giờ có chút đặc biệt..."
Cô ta bước tới cạnh Địa Hổ, gã cũng cúi đầu xuống, hai người thì thầm to nhỏ vài câu.
"Cái quái gì cơ?" Địa Hổ sững người, "Ta lấy tư cách gì mà phải giúp hắn?"
"Thầy ơi... Chuyện này đâu phải là giúp hắn! Đây chẳng phải là..."
Nhân Hầu lại tiến tới thủ thỉ thêm vài câu, khiến nhóm Lão Tôn càng thêm câm nín.
Họ ngước lên nhìn sắc trời, hoàng hôn đang sập xuống. Nếu đến lúc đó mà vẫn không thuyết phục được con Hổ trắng to đùng này, thì chỉ còn cách dùng vũ lực cướp lấy một cánh "Cửa" để thử vận may.
Nghĩ đến đó, Lão Tôn quay lại, đưa mắt ra hiệu cho mọi người xúm lại, rồi tóm tắt sơ qua chiến thuật có thể sẽ phải dùng đến.
"Con Giáp" cấp Địa tuy hung hãn, nhưng nói cho cùng cũng chỉ được cái cậy khỏe. Nếu cả đám "Người có Tiếng vọng" đồng lòng liều chết xông lên, biết đâu vẫn còn một tia hy vọng.
"Nhưng Dương ca đâu có dặn dò thế này...!" Địa Hổ nhăn nhó, "Con chuột nhắt đó giở trò khôn vặt gì thế? Hắn tưởng hắn thông minh hơn cả Dương ca chắc?"