Tề Hạ đăm chiêu một lát, đóng chặt cửa chiếc két sắt lại. Vừa quay đầu, bóng dáng Bạch Dương lại lù lù hiện ra trước mắt.
"Phiền phức quá đấy?" Tề Hạ nhíu mày.
"Ta chợt nhớ ra một chuyện..." Bạch Dương đưa tay vuốt râu cằm.
"Chưa nghĩ ra thì cứ từ từ mà nghĩ."
"Không." Bạch Dương lắc đầu, "Ta thấy hỏi anh thì có câu trả lời nhanh hơn."
"Hỏi đi."
"Đến lúc đó... anh định tẩu thoát bằng cách nào?"
Tề Hạ lạnh lùng nhìn Bạch Dương: "Ý anh là sao?"
"Đừng có giả vờ ngốc nghếch." Sắc mặt Bạch Dương cũng trở nên nghiêm nghị, "Ta vắt óc suy nghĩ mãi mà vẫn không hiểu... Lần này anh có vạch ra đường lui cho bản thân không?"
"Không." Tề Hạ đáp gọn lỏn, "Tôi định sẵn sẽ chết ở đây."
"Quả nhiên." Bạch Dương xoa cằm, lát sau nheo mắt lại, "Ta cứ ngỡ logic của mình có lỗ hổng... Hóa ra ta không nhìn thấy đường sống của anh, là vì ngay từ đầu anh đã chẳng màng đến việc sống sót trở ra."
"Thì sao?" Tề Hạ vặn lại.
"Anh chết, đồng nghĩa với việc ta biến mất hoàn toàn." Bạch Dương điềm nhiên đáp, "Vậy nên 'anh có sống sót được hay không', có lẽ là điều duy nhất ở anh khiến ta bận tâm."
"Nhưng mà này... anh đã chết từ đời thuở nào rồi." Tề Hạ cười khẩy, gõ gõ ngón tay lên thái dương, "Anh chỉ là một ảo ảnh tàn dư trong đầu tôi thôi, tưởng mình là người thật chắc?"
"Nhưng anh có bao giờ nghĩ..." Giọng Bạch Dương chợt lạnh lẽo, "...Tại sao ta nhất quyết phải để lại luồng ảo ảnh này không?"
"Ồ?" Tề Hạ nhướng mày, ngẫm nghĩ chừng nửa giây rồi nói, "Hóa ra đây mới là 'vũ khí tối thượng' của anh..."
"Anh thông minh hơn hầu hết những kẻ ở đây, hẳn phải nhìn thấu mưu đồ của ta." Hình bóng hư ảo của Bạch Dương khẽ xoay người, chỉ tay về phía chiếc két sắt đen ngòm sau lưng, " 'Vũ khí tối thượng' của ta sao có thể là 'Cánh cửa' kia được? Đó chỉ là món quà ta chuẩn bị cho anh vì tình vì lý thôi."