Nghe thấy giọng nói đó, Huyền Vũ mới từ từ quay đầu lại, tựa như một cỗ máy han gỉ, nhìn về phía Bạch Hổ.
"Ta được giải thoát rồi...?"
Giọng nói lạnh nhạt của cô ta lần này chất chứa sự khác biệt rõ rệt. Cô ta đang thổn thức.
"Đúng vậy, Ngô Huyên." Bạch Hổ gật đầu với ánh mắt đượm buồn, rồi quay sang nhìn Khương Thập, "Chuyện này... 'Thanh Long' đã bàn với tôi rồi, chỉ là chưa kịp thông báo cho cô..."
"Phải..." Khương Thập đứng cạnh cũng gật đầu hùa theo, "Mọi chuyện vừa rồi đều là do Thanh Long sai ta đến để thử thách cô."
Huyền Vũ lại một lần nữa run lên bần bật, chậm rãi nói: "Nhưng không đúng... Thanh Long rõ ràng đã dùng Kinh Lôi..."
"Cô phải tin tôi." Bạch Hổ ngắt lời, "Bây giờ chúng ta chẳng cần bận tâm đến suy nghĩ của Thanh Long nữa, phải không...?"
Huyền Vũ nghe vậy bèn xoay người, nhìn thẳng vào mắt Bạch Hổ.
Đúng vậy, rốt cuộc mình việc gì phải tìm lý do bào chữa cho Thanh Long chứ?
Nếu tất cả những điều này là sự thật thì tốt biết bao?
Không, không được nghĩ như vậy.
Bởi vì ngay tại lúc này, ngay tại đây, mọi thứ đang diễn ra chính là sự thật.
Một hành trình dài đằng đẵng cuối cùng cũng đi đến hồi kết.
Huyền Vũ nhìn chằm chằm vào đôi mắt đục ngầu của Bạch Hổ một lúc lâu, tâm trí bỗng chốc trở nên hoảng hốt.
Dù đối phương đã già đi rất nhiều, nhưng ánh mắt ấy lại mang một cảm giác vô cùng thân thuộc.
Những mảnh ký ức ngủ vùi trong tâm trí bắt đầu thức tỉnh, khiến Huyền Vũ không kiềm được sự run rẩy.
"Ngô Huyên, sao lần nào em cũng cố giảng đạo lý với chúng vậy?"
Giọng nói của một người đàn ông trẻ tuổi vang vọng bên tai cô ta:
"Bây giờ chúng ta đóng vai trò quản lý luật chơi rồi mà, chỉ nói miệng thì làm sao giải quyết được?"
Trong tâm trí cô ta, hiện lên hình ảnh một thanh niên mặc đồ trắng và một thiếu nữ đang tựa lưng vào bức tường thấp xập xệ.
Bầu trời lúc đó nhuộm một màu hồng phấn.
"Đừng gọi em là Ngô Huyên nữa!" Thiếu nữ đáp lại.
Giọng nói của thiếu nữ ấy cứ văng vẳng trong đầu Huyền Vũ, nhưng cô ta không tài nào nhớ ra đó là ai.
"À đúng rồi, bây giờ em không còn là bé Huyên Tử nữa, em là 'Huyền Vũ'. Cái tên này hợp với em lắm." Người thanh niên nói tiếp, "Thanh Long buột miệng nói ra thôi, không ngờ lại hợp đến vậy."