Một giọng nói hư, một giọng nói thực, đồng thời vang lên bên tai Bạch Cửu, không sai một ly.
Cảm giác này y như một cảnh phim đang được chiếu song song với hiện thực, mang đến một ảo giác chưa từng có.
Bạch Cửu biết rằng lần này họ thực sự đã nắm được tử huyệt cuối cùng của Huyền Vũ. Nhưng tình huống trước mắt nên phân tích thế nào đây?
"Không xong rồi... Mình không thể kham nổi một mình..."
Bạch Cửu dứt khoát kẹp hai ngón tay lên môi dưới, ngửa cổ huýt một tiếng sáo chói tai, triệu tập tất cả các "Quân sư" đang rảnh rỗi quanh đó đến tiếp viện.
Nghe tiếng sáo, "Phong Trưởng" Ninh Thập Bát, "Xuyên Toa" Thôi Thập Tứ, "Kình Phong" Cừu Nhị Thập và "Bạo Thiểm" Phùng Thập Thất lập tức di chuyển thần tốc từ khắp các ngóc ngách của chiến trường về phía Bạch Cửu. Đứng trên cao quan sát một lúc, Tống Thất cũng quyết định tách ra để đến hỗ trợ.
Trước khi đi, cậu ngẫm nghĩ một lát rồi giao lại quyền chỉ huy chiến trường cho Tô Thiểm, đồng thời dẫn theo Cảnh sát Lý dạn dày kinh nghiệm cùng đi.
Dù sao thì tín hiệu Bạch Cửu phát ra lần này quá đỗi kỳ lạ, như thể vừa tìm ra cách hóa giải cuối cùng, lại như thể đang mắc kẹt trong một bài toán hóc búa. Linh cảm có chuyện chẳng lành, Tống Thất đành đích thân ra mặt giải quyết.
Ở tuyến đầu, hàng loạt ‘Tiếng vọng’ mang tính chiến đấu bắt đầu dựng lên bức tường phòng ngự kiên cố cản bước Huyền Vũ. Chẳng hiểu Huyền Vũ bị làm sao mà không thèm dùng "Thám Nang" nữa, chỉ dùng những đòn cận chiến cơ bản nhất và "Dịch Chuyển" để tàn sát mọi người một cách áp đảo.
May mắn thay, đội "Mèo" cực kỳ dày dạn kinh nghiệm thực chiến nên nhanh chóng thiết lập được phòng tuyến vững chắc. Tuy lúc đầu có nhiều người bị thương, nhưng đến giờ mới chỉ có Lạc Thập Ngũ bỏ mạng.
Trận ác chiến với Huyền Vũ đã kéo dài khá lâu, đến cả Vân Thập Cửu - người luôn duy trì "Kiềm Mặc" - cũng đã vã mồ hôi hột.