Khâu Thập Lục nhắm nghiền hai mắt trong không gian quái dị, cảm nhận tiếng gió rít ù ù bên tai.
Tình trạng này đã kéo dài vài phút. Ở nơi này, Khâu Thập Lục biết tốc độ di chuyển của mình về lý thuyết là không có giới hạn.
Suy cho cùng, thứ di chuyển là không gian chứ không phải bản thân cô, nên cơ thể cô không phải gánh chịu lực cản do di chuyển tốc độ cao gây ra.
Nhưng với tốc độ chóng mặt thế này suốt vài phút... rốt cuộc mình sẽ dừng lại ở đâu?
Khâu Thập Lục bất giác nắm chặt "Cánh cửa" nhỏ bé trong tay, thứ duy nhất mà cô có thể dựa dẫm vào giữa không gian vô tận vô định này.
Cô biết mình khó lòng quay về không gian nơi đồng đội đang đứng. Cả "Niềm tin" lẫn "Thời gian" đều đã chặn đứng mọi con đường sống sót của cô.
Việc cô có thể hành động bình thường ở đây đã là một kỳ tích. Nếu cuối cùng cô có thể dừng lại trước "Cánh cửa quan trọng nhất đối với Huyền Vũ", điều đó đồng nghĩa với việc cô có cơ hội giúp đồng đội tiêu diệt ả ngay tại đây.
Một khi Huyền Vũ chết, cô cũng xác định chôn thây theo.
Một kẻ bỏ mạng ngay bên trong cơ thể Huyền Vũ... liệu có tư cách gì để bước vào vòng luân hồi tiếp theo?
Nghĩ đến đó, ngọn lửa phẫn nộ trong tâm trí Khâu Thập Lục dần lụi tàn, thay vào đó là một nỗi bi thương khôn tả.
"Hãy để tôi rực cháy đi..." Khâu Thập Lục nhắm mắt lầm bầm, "Tôi muốn ghi nhớ tất cả những thứ này..."
Vài phút lại trôi qua, tiếng gió rít bên tai Khâu Thập Lục nhỏ dần, rồi ngưng hẳn.
Xem ra hành trình vô tận này cuối cùng cũng đi đến hồi kết.
Khâu Thập Lục chầm chậm mở mắt, nhìn vào không gian vừa lạ lẫm vừa quen thuộc trước mặt.
Sừng sững trước mắt cô là một "Cánh cửa", một "Cánh cửa" thực sự với những đường vân gỗ sờn cũ và một tay nắm cửa hoen gỉ.