"Hả?" Lão Lữ ngớ người, "Thế mẹ nó là ý gì?"
"Ngay từ đầu ông đã không nên đi theo chúng tôi!!" Dì Đồng gay gắt, "Ông có biết cái quái gì đâu, đi theo chẳng phải đâm đầu vào chỗ chết sao?!"
"Mẹ kiếp, bây giờ tôi đúng là không biết gì thật, nhưng bà nói cho tôi biết là xong chuyện chứ gì!"
"Tôi... ôi chao!!" Dì Đồng xua tay, "Biết rồi thì càng dễ chết, chi bằng cứ sống cho tốt..."
Tề Hạ chứng kiến cảnh này thấy khá thú vị, bèn quay sang Lão Lữ, nhẹ giọng hỏi: "Tôi vẫn chưa rõ, Lão Lữ, ông là người của 'Cực Đạo' sao?"
"Tôi á? Đương nhiên là không rồi." Lão Lữ lắc đầu quầy quậy.
"Vậy ra bây giờ ông lấy danh nghĩa người của 'Thiên Đường Khẩu' để bảo vệ 'Cực Đạo' sao?" Tề Hạ hỏi dồn.
"Tôi lấy danh nghĩa 'Thiên Đường Khẩu' bảo vệ 'Cực Đạo' làm mẹ gì?" Lão Lữ rõ ràng không hiểu Tề Hạ đang hỏi gì, "Tôi đang dùng chính thân phận của 'mình' để bảo vệ Tiểu Thiền."
Tề Hạ hơi nhíu mày: "Tôi không hiểu, hai người không thân không thích, chẳng phải người nhà cũng chẳng phải đồng đội, cớ sao lại cam tâm tình nguyện dấn thân vào chỗ hiểm nguy? Ông không biết mình sẽ bỏ mạng sao?"
"Cậu nhóc này đúng là giả ngốc hay ngốc thật vậy..." Lão Lữ lườm Tề Hạ một cái, "Tôi và Tiểu Thiền... Hai chúng tôi..."
"À." Tề Hạ gật gù ra chiều đã hiểu, "Tôi suýt quên mất... Đây cũng là một lý do khá chính đáng."
"Lý do chính đáng cái mả mẹ gì...?" Lão Lữ và Dì Đồng đưa mắt nhìn nhau, "Cái cậu thanh niên này nhìn bề ngoài lạ lùng thật... Dù hai chúng tôi đã luống tuổi, nhưng vẫn muốn tìm người bầu bạn lúc xế chiều chứ. Chẳng lẽ chỉ đám trẻ ranh các người mới được quyền yêu đương sao?"
"Là do tôi sơ suất." Tề Hạ nhận lỗi, "Trước đây có lẽ tôi không hiểu, nhưng giờ thì hiểu rồi."
"Hiểu rồi thì giúp tôi khuyên bà ấy đi!" Lão Lữ vội vàng nói, "Tiểu Thiền sống chết không cho tôi đi theo, bây giờ tôi..."