"Dỡ bỏ Quả chuông...?"
Vài chữ quái đản này khiến đám "Người Tham Gia" ngay lập tức á khẩu.
Nghe thì có vẻ lạ hoắc, nhưng ngẫm lại ở một vài khía cạnh nào đó thì lại thấy hợp lý đến lạ lùng.
"Không đúng..." Ông chú trung niên chằm chằm nhìn Trần Tuấn Nam một hồi, cuối cùng cũng thấy có gì đó cấn cấn, "Rốt cuộc cậu làm nghề ngỗng gì... Cậu đi dỡ bỏ Quả chuông á?"
"Tôi chẳng nói rồi sao?" Trần Tuấn Nam nhướn mày, "Tôi làm ở 'Văn phòng Chung Yên' đấy."
"Cậu..." Ông chú trung niên hắng giọng ra vẻ nghiêm trọng, "Cậu là người của đám 'Con Giáp'?"
"Không, đám 'Con Giáp' là người của tôi." Trần Tuấn Nam tỉnh bơ đáp, "Tiểu gia đây nghe lệnh trực tiếp từ cái tên nhãi Thiên Long, chuyện này tuyệt mật lắm, nên chẳng mấy người biết đâu."
"Từ... từ từ đã..."
Đám đông "Người Tham Gia" nghe Trần Tuấn Nam nói vậy thực sự bắt đầu thấy rợn người. Dù sao thì ai ở đây cũng biết "Con Giáp" có thể nghe lén "Người Tham Gia", rất nhiều từ ngữ cấm kỵ không được nhắc đến trực tiếp, ngay cả đám "Con Giáp" khi nói đến những chữ này cũng phải e dè.
Chẳng hạn như "Thiên Long".
Vậy mà gã đàn ông trước mặt không những nhắc thẳng tên Thiên Long, mà còn xấc xược gọi hắn ta là "tên nhãi".
Mọi người nghe vậy chỉ biết lẳng lặng lùi lại, đề phòng nhỡ "Con Giáp" trừng phạt gã thì mình lại vạ lây.
Nhưng chờ mòn mỏi mấy chục giây, gã đàn ông trước mặt vẫn đứng đó nhăn nhăn nhở nhở, nụ cười trên môi lúc nào cũng ngạo mạn và tự tin. Lúc này, đám đông mới thực sự cảm thấy tình hình có vẻ bất ổn.
Gã này nếu không phải là kẻ to gan tày trời, thì chắc chắn có mối quan hệ mờ ám với Thiên Long thật.
"Nói sao nhỉ, tôi và Tiểu Kiều xuống đây chuyến này, chủ yếu là để làm việc thiết thực cho bà con." Trần Tuấn Nam xen vào, "Chúng tôi đi khảo sát nhiều nơi lắm rồi, thấy Quả chuông và Màn hình bắt đầu ọp ẹp xuống cấp, nên phái người đến dỡ luôn."