Bạch Cửu sững người trong tích tắc, nhưng nhanh chóng kìm nén vẻ kinh ngạc trên mặt.
Cô mỉm cười với Khương Thập, ân cần hỏi: "Tiểu Khương Thập... em có thấy khó chịu ở đâu không?"
"Em á...?" Khương Thập ngớ người, rồi sụt sịt mũi, "Không... sao tỷ lại hỏi thế?"
Bạch Cửu nhìn sâu vào mắt Khương Thập. Dù trong lòng đầy rẫy nghi vấn, nhưng sợ nếu nói toạc ra tình huống quái dị này sẽ khiến Khương Thập hoảng sợ, nên cô đành giữ im lặng.
Mắt của cậu bé... lẽ nào đang tự phục hồi?
Bạch Cửu nhìn kỹ lại đôi mắt của Khương Thập, phát hiện ra con mắt thật của cậu bé thì đen thui, còn con mắt vừa mới xuất hiện lại có màu nâu nhạt.
Hai con mắt không chỉ khác màu, mà trên cùng một khuôn mặt, chúng còn liếc ngang liếc dọc theo những quỹ đạo hoàn toàn khác nhau. Chắc chắn chúng không thuộc về cùng một người.
Bạch Cửu cố giữ vẻ mặt bình thản nhưng sống lưng đã lạnh toát. Cô có cảm giác như bên trong cơ thể Khương Thập đang có một người khác, và người đó đang mượn mắt của cậu để nhìn ra ngoài.
Con mắt ấy ngập tràn sự hoảng hốt, bối rối và khó hiểu, trái ngược hoàn toàn với sự đau đớn, mệt mỏi và bi thương trong con mắt của chính Khương Thập.
Tình huống kỳ quặc này khiến Bạch Cửu không khỏi hoảng sợ, nét mặt cô dần mất đi sự kiểm soát, và cuối cùng Khương Thập cũng nhận ra sự khác thường.
"Cửu tỷ... mắt trái của em làm sao vậy?" Khương Thập ngập ngừng hỏi, "Sao tỷ lại có biểu cảm đó..."
Bạch Cửu không muốn trả lời câu hỏi này. Sự hoảng sợ trên mặt cô dần chuyển sang vẻ bất lực.
Bất kể người đang mượn xác Khương Thập là ai, hắn cũng không nên quấy phá lúc cậu bé sắp sửa lìa đời.
Con mắt lạ lẫm kia đảo quanh một hồi, rồi dừng lại ở Bạch Cửu, sau đó trợn trừng lên.
"Tiểu Khương Thập... chị định nói với em chuyện này, nhưng em đừng hoảng nhé..."