Nói xong, Khương Thập cố hít sâu vài hơi, lại gằm ghè nhìn Huyền Vũ.
Theo kinh nghiệm những lần trước, đáng lẽ cậu sẽ bị thương từ từ, vết thương và cơn đau sẽ tăng dần theo độ khốc liệt của trận chiến.
Nhưng Huyền Vũ lần này lại chơi bài cướp tim ngay tắp lự, cơn đau dữ dội ập đến bất ngờ khiến cậu suýt ngất xỉu.
Huyền Vũ cũng phát hiện quả tim bị mình bóp nát dường như đang phát ra một lớp màu đen nhàn nhạt. Màu đen này trông có vẻ quen thuộc, nhưng cô ta không thể nhớ nổi mình đã từng thấy trạng thái này trên người ai.
Cô ta bèn tiện tay vứt quả tim xuống chân, rồi giẫm bẹp dí.
Lúc này Khương Thập cũng cong gập người lại, cố cắn răng chịu đựng cho cơn đau thấu xương qua đi.
"Nghiệp chướng đầy mình... quả báo nhãn tiền..." Khương Thập nghiến răng rít lên, "Huyền Vũ, giờ thì cả cô và tôi đều không có tim. Cái lũ 'quái vật' như chúng ta, mất tim rồi mà vẫn không thể chết, có thấy bi ai không?"
"Bi ai." Huyền Vũ gật đầu, "Thứ quái vật như ta, hai chữ 'bi ai' làm sao đủ để hình dung...?"
"Có muốn thử lại không?" Khương Thập lại khiêu khích, "Huyền Vũ, cô vẫn còn cơ hội đấy."
"Cơ hội...? Thử thế nào...?"
Khương Thập khẽ nhoẻn miệng cười: "Để tôi nhớ lại xem câu đó nói thế nào nhỉ?"
Vài giây sau, Khương Thập đưa tay vẫy vẫy Huyền Vũ.
"Lại đây nào, Huyền Vũ, giết tôi chẳng phải rất vui sao?" Khương Thập cười cợt, "Tốt, tốt lắm, đến giết ta đi."
Nghe vậy, Huyền Vũ khẽ nghiêng đầu. Không ai biết cô ta đang toan tính điều gì, chỉ thấy cô ta rút luôn khúc xương gãy cắm trên vai mình ra.
Thấy cảnh đó, Khương Thập càng thêm hăng máu: "Lại đây nào, Huyền Vũ, buông vũ khí xuống, tận hưởng việc tàn sát tôi đi."
Huyền Vũ có vẻ như đã bị chọc giận thực sự. Trước ngày hôm nay, cô ta cứ đinh ninh rằng mình là kẻ duy nhất ở "Đào Nguyên" không thể chết.
Nhưng hôm nay, hết Thanh Long rồi lại đến thằng nhóc này, họ bị moi tim rồi mà vẫn trơ trơ ra đó. Là do mình điên rồi sao...?