Tô Thiểm sửng sốt, nhìn về phía Tống Thất.
Cô có cảm giác Tống Thất đã hiểu lầm ý mình. Việc cử một người có khả năng tự bốc cháy vào bên trong cơ thể Huyền Vũ, nghe chẳng khác nào ném một quả bom sức công phá khủng khiếp vào không gian bí ẩn đó.
"Tôi chỉ muốn đi thám thính một chút... Biết đâu..." Tô Thiểm định giải thích thêm, nhưng Tống Thất đã lắc đầu từ chối.
"Chúng ta không còn thời gian để thám thính nữa." Tống Thất quả quyết, "Việc chui vào cơ thể Huyền Vũ là một hành động quá sức hoang đường, chúng ta e rằng chỉ có một cơ hội duy nhất. Nếu đợi cô điều tra ra kết quả, khoan nói đến chuyện cô có thể thoát ra ngoài an toàn hay không, ít nhất chúng ta sẽ không còn cơ hội để xâm nhập lần hai."
"Nhưng..." Tô Thiểm vẫn cảm thấy kế hoạch này không ổn.
"Mục tiêu của chúng ta là giết chết Huyền Vũ." Tống Thất nhấn mạnh, "Cho dù trong không gian đó có chứa vô vàn kho báu đi chăng nữa, thì nhiệm vụ này cũng không được phép xảy ra bất kỳ sai sót nào."
"Được rồi..." Tô Thiểm đành gật đầu, "Người có khả năng tự bốc cháy mà cậu nói đang ở đâu...? Trước khi cô ấy đi vào cơ thể Huyền Vũ, tôi có thể dặn dò vài câu được không...?"
"Được." Tống Thất gật đầu, cong ngón trỏ ngậm vào miệng huýt một tiếng sáo.
"Xích Viêm" Khâu Thập Lục đang đứng dưới mặt đất nghe thấy tiếng sáo liền ngước nhìn lên sân thượng, ném cho Tống Thất một ánh mắt "Đã nhận lệnh", sau đó quay sang nhìn Tô Thiểm.
Sau khi xác định được đối tượng, Tô Thiểm bám lấy sợi dây thừng đu nhanh xuống đất. Cô kéo Khâu Thập Lục ra một góc, hai người bắt đầu thì thầm to nhỏ điều gì đó.
Chứng kiến cảnh tượng này, những người đang cận chiến với Huyền Vũ lập tức hiểu ra Tống Thất đã giao nhiệm vụ riêng cho Khâu Thập Lục. Việc duy nhất họ cần làm bây giờ là câu giờ, chờ Khâu Thập Lục chuẩn bị xong xuôi để tung ra đòn tập kích tiếp theo.