Chỉ thấy kẻ đào tẩu kia vừa cắm cổ chạy về phía trước vừa lớn tiếng la hét bộc lộ vị trí của nhóm người. Trong vòng vài giây ngắn ngủi, quanh đó đã có hai ba chục người ùn ùn kéo đến.
Lâm Cầm nhanh trí kéo Bác sĩ Triệu chạy ngay, nhưng Bác sĩ Triệu lại một mực đòi mang theo Hàn Nhất Mặc lúc này tinh thần đã mơ màng.
Tiêu Tiêu hết cách, đành xách cổ Hàn Nhất Mặc vác lên vai, rồi chạy theo nhóm người rút lui nhanh chóng.
Vô số người phía sau bắt đầu đổ dồn về, trong khi Bác sĩ Triệu và Lâm Cầm đều không rành việc chạy nước rút. Tiêu Tiêu lại còn vác theo Hàn Nhất Mặc, đùi lại tự đánh bị thương, nên chẳng mấy chốc cả nhóm đã bị đám người truy đuổi bám kịp.
Hầu hết đám người đó đều cầm gậy gộc, ống tuýp sắt nhặt được ven đường, liên tục vung vẩy về phía bốn người.
Tiêu Tiêu chạy cuối cùng, trong lúc cấp bách đành tung "Giá Họa" bừa bãi, khiến những đòn tấn công giáng vào mình chuyển dời đi chỗ khác. Lạ thay, đám truy binh phía sau hoàn toàn không bị hề hấn gì, ngược lại, Hàn Nhất Mặc trên vai cô ta lại kêu la ngày càng thảm thiết hơn.
"Chết mất thôi..." Hàn Nhất Mặc thoi thóp van nài, "Đại tỷ, hay là tỷ bỏ tôi xuống đi... Sao càng chạy càng thấy đau thế này..."
"Không được!" Tiêu Tiêu gào lên, "Nếu không có tôi vác cậu thì nãy giờ cậu đã đi chầu ông bà ông vải rồi! Cậu yên tâm, bao nhiêu đòn giáng vào hai đứa mình tôi đều 'Giá Họa' ra ngoài hết rồi!"
"Đều 'Giá Họa' ra ngoài hết rồi... Vậy sao tôi vẫn đau thế này?" Hàn Nhất Mặc rên rỉ.
"À, cái đó là vì 'Giá Họa' của tôi không phải phát động là trúng một trăm phần trăm, tỷ lệ thành công chắc tầm sáu mươi phần trăm thôi. Cậu thấy đau, chắc là vì bốn mươi phần trăm còn lại nã thẳng vào cậu đấy." Tiêu Tiêu vừa chạy vừa giải thích cặn kẽ.
Hàn Nhất Mặc ôm đầu, vừa đỡ đòn vừa bái phục sát đất.