Chưa kịp để Bác sĩ Triệu và Lâm Cầm vui mừng nổi một giây, Hàn Nhất Mặc ngay lập tức cũng văng ra ngoài.
Bác sĩ Triệu vội vàng đưa tay đỡ lấy cậu ta giữa không trung, cảm thấy cả người Hàn Nhất Mặc đã mơ màng choáng váng.
Tiêu Tiêu sững người, rồi nhìn sang Hàn Nhất Mặc: "Cậu ta sao thế?"
"Ờ..." Bác sĩ Triệu thậm chí không biết phải giải thích từ đâu, "Chắc là bị cô vô tình làm bị thương...?"
"Tôi á...?" Tiêu Tiêu nhất thời không hiểu nổi, "Chẳng phải tôi đã 'Giá Họa' cho cái tên trước mặt rồi sao... sao cậu ta lại chia đi một nửa?"
Bác sĩ Triệu nghe vậy vội vàng cúi xuống, nhìn Hàn Nhất Mặc gần như đã bất tỉnh.
"Không phải chứ... người anh em..." Bác sĩ Triệu ra sức lay mạnh Hàn Nhất Mặc, cố gắng giúp cậu ta tỉnh lại, "Cái năng lực này của cậu chẳng chịu chút thiệt thòi nào sao... đồ của người khác mà cậu cũng tranh giành?"
"Ối chao ơi..." Hàn Nhất Mặc mở đôi mắt đờ đẫn, "Kỹ năng gì vừa giáng xuống đầu tôi thế này... Phật Nộ Hỏa Liên à..."
"Cậu tỉnh lại đi!" Bác sĩ Triệu điên cuồng lắc Hàn Nhất Mặc, "Sao lại bắt đầu nói sảng rồi..."
"Nhanh quá... nhìn không rõ..." Hàn Nhất Mặc lẩm bẩm, "Tránh cũng không tránh được..."
Bác sĩ Triệu nghe vậy bèn ái ngại nhìn Lâm Cầm, cả hai đều lộ rõ vẻ khó xử. Đối với Hàn Nhất Mặc, đây căn bản không phải là vấn đề có tránh được hay không, mà là bất kể cậu ta chạy đi đâu thì cũng sẽ phải gánh chịu sát thương từ "Giá Họa" theo hình thức từ xa.
"Hay là tôi với Hàn Nhất Mặc tìm cơ hội chuồn trước...?" Bác sĩ Triệu rụt rè hỏi, "Không đi thì cậu ta chết chắc..."
"Làm vậy không ổn đâu..." Lâm Cầm cân nhắc một lát, "Anh đi một mình với Hàn Nhất Mặc thì tình hình còn nguy hiểm hơn bây giờ..."
"Ờ..." Bác sĩ Triệu cũng nhận ra vấn đề này, dù sao Hàn Nhất Mặc cũng mang mệnh "Chiêu Tai".
"Cách tốt nhất là để cậu ta chết ở đây." Lâm Cầm chỉ tay vào Hàn Nhất Mặc, "Mang theo quả 'bom nổ chậm' này chẳng có ích lợi gì, mặc kệ cậu ta đi, để Tiêu Tiêu tiện tay đánh chết cậu ta luôn."