Huyền Vũ bị tia sét khổng lồ từ trên trời giáng xuống đánh trúng toàn thân.
Cô ta từ từ ngẩng đầu lên, đứng bất động tại chỗ như một cái cây khô héo, đôi mắt chỉ còn lại tròng trắng, đôi môi khẽ run rẩy.
Một chốc sau, từng đợt khói dày đặc bốc lên từ người cô ta, rồi cô ta há miệng phun ra một luồng hắc khí mù mịt.
Làn da vốn dĩ xám ngoét của cô ta giờ đây trở nên đen kịt, dường như toàn thân đều bị thiêu rụi, nhưng lại bị năng lực "Bất diệt" bá đạo đè nén xuống.
Nhưng Tề Hạ biết, cho dù là "Bất diệt" thì cũng phải có giới hạn.
Bị sét đánh trúng đỉnh đầu, dòng điện khổng lồ sẽ chạy dọc toàn thân trong nháy mắt, thiêu rụi nghiêm trọng toàn bộ dây thần kinh, cơ bắp và nội tạng mà nó đi qua.
Khi dòng điện đi qua tim, nó còn gây ra hiện tượng rung nhĩ, ảnh hưởng nghiêm trọng đến ý thức.
Đây không phải là thứ mà hai chữ "Bất diệt" có thể dễ dàng giải quyết được.
Thanh Long cười rống lên điên dại, đôi mắt hằn lên những tia đỏ ngầu. Hắn lại chỉ tay về phía Huyền Vũ.
Dường như hắn chưa có ý định dừng tay, mà muốn thừa thắng xông lên, truy sát đến cùng.
Huyền Vũ tưởng chừng đã hoàn toàn mất đi ý thức, nhưng giây tiếp theo, toàn bộ mái tóc của cô ta từ từ dựng đứng lên giữa làn khói mờ ảo, những tia lửa điện lách tách không ngừng chớp lóe trên người.
Tề Hạ nín thở nấp sau cánh cửa, không dám phát ra tiếng động.
Hắn biết Huyền Vũ muốn giết Thanh Long khó như lên trời, nhưng ngược lại cũng vậy.
Thanh Long muốn phá hủy hoàn toàn một cơ thể "Bất diệt", tự nhiên cũng cần một ý chí cực kỳ mãnh liệt.
Tề Hạ hiểu rằng Huyền Vũ có lẽ là đỉnh cao sức mạnh của tất cả "Thần Thú" ngoại trừ Thanh Long, dù sao phần lớn nhiệm vụ tiêu diệt "Con Giáp" cấp Địa đều được giao cho cô ta.
Nhưng giờ đây, đỉnh cao sức mạnh ấy lại đang giao chiến ác liệt với Thanh Long. Đối với tất cả các "Người Tham Gia", đây quả là một tin tức tuyệt vời.
Nhưng đối với bản thân Huyền Vũ thì sao...?
Toàn bộ mái tóc dài của Huyền Vũ đều chĩa thẳng lên trời, dường như đã bị tĩnh điện chi phối, sẵn sàng cho đòn tấn công tiếp theo.