Tề Hạ biết rằng trong khoảng thời gian tiếp theo, Huyền Vũ không có cửa nào để đánh bại Thanh Long nữa.
Bởi Huyền Vũ đã dốc cạn toàn lực, nhưng Thanh Long có vẻ chỉ đang vờn một con khỉ bất lực.
Lúc này, mọi vết thương trên cơ thể Thanh Long đều đang nhanh chóng hồi phục, trong khi Huyền Vũ lại chẳng có vẻ gì là sở hữu khả năng tự chữa lành, cô ta đứng tại chỗ và thở dốc từng cơn.
Cứ tiếp tục chiến đấu với tình trạng này, sớm muộn gì Huyền Vũ cũng sẽ biến thành một đống thịt vụn nhão nhoét.
Tề Hạ quay đầu quan sát biểu cảm của Thanh Long. Dù Huyền Vũ chưa gây sát thương thực sự cho Thanh Long, nhưng hiện tại xem ra mọi nỗ lực đều hoàn toàn xứng đáng.
Cơ thể hồi phục nhanh chóng sao có thể không để lại chút ảnh hưởng nào đối với Thanh Long?
Sự điên loạn trên gương mặt hắn ngày càng hiện rõ. Niềm tin càng lún sâu, tác động lên Thanh Long sẽ càng lớn.
Tâm trí hắn sẽ dần trở nên điên cuồng, và điều này sẽ tác động tích cực đến những bước tiếp theo của kế hoạch.
Huyền Vũ nhìn chằm chằm Thanh Long một lúc, rồi cử động bàn tay đang cầm món "vũ khí" kỳ dị.
Ý nghĩ của cô ta vô cùng đơn giản: nếu đã có thể khiến Thanh Long bị thương lần thứ nhất, thì nhất định có thể làm hắn bị thương lần thứ hai.
Nếu có thể bị thương, thì Thanh Long có thể chết.
Đây không phải là vấn đề khó hay dễ, mà chỉ là vấn đề bản thân có đủ nỗ lực hay không.
Huyền Vũ kéo lê cánh tay phải của mình, mà cánh tay phải đó lại đang kéo theo đoạn xương sống. Sự kết hợp giữa hai bộ phận này tạo thành cấu trúc tựa như một chiếc lưỡi hái quái dị.
Đoạn xương sống cọ xát trên mặt đất, phát ra những âm thanh the thé chói tai.
"Haha..." Thanh Long nhếch mép cười đắc thắng, "Chút 'Bất diệt' cùng cái gọi là 'Thần Lực' vặt vãnh đó... rốt cuộc định giết ta bằng cách nào đây?"
"Kiểu gì cũng sẽ giết được thôi..." Huyền Vũ lầm bầm khe khẽ, "Chỉ là cần nỗ lực thêm chút nữa."
Thanh Long có cảm giác mình đã nghe cái luận điệu hoang đường này vô số lần rồi. Rằng bất kể một việc có khó khăn đến đâu, luôn có kẻ tin rằng nguyên nhân nhiệm vụ ấy không thể hoàn thành là do "chưa đủ nỗ lực".