Thanh Long liên tục vuốt ve chữ "Khâu" (丘 - gò đồi) trong tay, bắt đầu đặt mình vào góc độ của Huyền Vũ để suy ngẫm thật kỹ về luật chơi lần này.
Nói ra cũng nực cười, bao năm nay đặt ra quy tắc hắn chưa từng phải để tâm đến hoàn cảnh của người tham gia, vậy mà giờ lại phải đắn đo suy xét về cuộc đời của Huyền Vũ.
Liệu có một thứ gì đó... từng khiến Huyền Vũ cảm thấy vô cùng to lớn không...?
Ít nhất thì không phải là "Khâu", thậm chí cô ta chưa chắc đã biết "Khâu" là cái gì.
Thứ này phải to lớn hơn "Khâu", không phải sự to lớn về mặt vật lý, mà là sự to lớn về mặt tâm lý.
Chỉ cần nó tồn tại, một khi Huyền Vũ rơi vào trong đó sẽ vĩnh viễn không thể thoát ra. Dù những người khác có thể bước ra ngoài, nhưng Huyền Vũ thì mãi mãi không thể.
Huyền Vũ sinh ra trong đó, lớn lên trong đó, và bỏ mạng trong đó.
Trong thâm tâm cô ta, "Chữ" này còn đáng sợ hơn cả "Mễ" (米 - gạo).
Sau một hồi suy nghĩ, Thanh Long cuối cùng cũng tìm ra đáp án.
Một đáp án mà chỉ khi Huyền Vũ nhìn thấy mới cho là "đúng", và trong lòng cô ta, nó tuyệt đối lớn hơn "Khâu".
Nghĩ đến đây, Thanh Long cầm một chữ "Mộc" (木) lên, nhẹ nhàng đặt xuống "Phượng Hoàng Hàm Thư Đài".
Nhìn thấy chữ "Mộc", những người bên ngoài bắt đầu suy đoán kết quả tạo chữ của Thanh Long.
Trần Tuấn Nam cũng nhận ra thứ Thanh Long muốn tạo ra dường như không phải là "Khâu".
Một lát sau, chữ "Thốn" (寸) lấy từ chữ "Tướng" (将) từ từ hiện ra. Đáp án cuối cùng cho câu hỏi cuối của Thanh Long chính là——
"Thôn" (村 - làng mạc).
Nhìn thấy "Chữ" này, ánh mắt Tề Hạ chớp giật liên tục, cảm thấy có chút rối loạn.
Đáp án Thanh Long đưa ra thế mà lại là "Thôn"? Lão ta không thèm quan tâm đến luật chơi nữa sao?
Huyền Vũ nhìn thấy bèn ngẩn người, hỏi: "Đây là chữ gì?"
"Thôn." Trần Tuấn Nam đáp lời, "Là chữ thôn trong 'hương trấn huyện thôn' ấy."
" 'Thôn'..." Ánh mắt Huyền Vũ lóe sáng, cô ta lẩm bẩm, " 'Thôn'... thật sự rất lớn..."
"Chậc..." Trần Tuấn Nam nghe vậy hơi sững sờ, "Thôn mà lớn á?"