Mũi Trịnh Anh Hùng khẽ động, bất ngờ ngửi thấy một mùi "Do dự" thoảng qua từ phía Tề Hạ.
Nhưng mùi này biến mất trong chớp mắt, thay vào đó chỉ còn sự cẩn trọng.
Trịnh Anh Hùng không khỏi nghi hoặc nhìn về phía Tề Hạ, câu nói "Người có diện tích chiếm dụng rộng nhất giành chiến thắng" lại khiến Tề Hạ cảm thấy do dự lần nữa...?
Lẽ nào anh vẫn luôn không nắm chắc phần thắng trong trò chơi này...?
Trịnh Anh Hùng lại nhớ đến cảnh tượng lúc chơi trò "Sóc Vọng Nguyệt" với Tề Hạ trước đây, theo phỏng đoán của cậu về Tề Hạ, nếu liên tục chơi cùng một trò chơi với cùng một luật lệ, Tề Hạ sẽ nắm rõ luật chơi ở vòng đầu tiên, tìm ra cách giải ở vòng thứ hai, và phá vỡ cục diện ở vòng thứ ba.
Bây giờ vòng thứ ba cũng sẽ là vòng quyết thắng, mùi "Do dự" này của Tề Hạ rốt cuộc từ đâu mà ra?
Trịnh Anh Hùng quay đầu nhìn Huyền Vũ, biết vấn đề chỉ có thể nằm ở trọng tài.
Bởi vì càng là kiến thức cần đến thường thức, phán quyết của Huyền Vũ sẽ càng kỳ quái.
"Thanh Long, luật của ông ngày càng trừu tượng rồi đấy." Trần Tuấn Nam chỉ vào tờ giấy trong tay Huyền Vũ nói, "Tính diện tích chiếm dụng thế nào? Có phải tính cả diện tích sử dụng chung không?"
Những người còn lại cũng cẩn thận suy nghĩ về luật chơi này, cảm thấy vẫn không có gì khác biệt so với vòng thứ hai, do hai người đều chỉ có thể đưa ra một "Chữ", dẫn đến khái niệm về "Diện tích" thường rất mơ hồ.
Lấy ví dụ, nếu một người đưa ra chữ "Khâu" (丘 - gò đồi), người kia đưa ra chữ "Lâm" (林 - rừng), mặc dù diện tích chiếm dụng của cả hai "Chữ" đều rất lớn, nhưng không có cách nào nói rõ ràng rốt cuộc chiếm bao nhiêu diện tích, cũng không có cách nào chứng minh diện tích mình đưa ra nhất định lớn hơn đối phương.
Cho nên cuối cùng cũng sẽ rơi vào cuộc tranh luận như vòng thứ hai, cụ thể còn phải xem Huyền Vũ rốt cuộc đánh giá thế nào, cô ta cho rằng cái nào lớn hơn, thì người đó sẽ giành chiến thắng ở vòng này.