Yến Tri Xuân vừa bước ra khỏi khu vực trò chơi, đứng trên con phố nhầy nhụa mùi hôi tanh, bên tai đã vang lên giọng nói quen thuộc.
"Chậc."
"Ồ?" Yến Tri Xuân khẽ đáp.
"Chậc, ồ cái rắm ấy, cuối cùng cô cũng có sóng rồi." Chu Lục gắt gỏng, "Mẹ kiếp, tôi còn tưởng cô nghẻo rồi cơ."
Yến Tri Xuân liếc nhìn những người xung quanh, thấy không ai chú ý đến mình liền lùi sang một bên vài bước.
Bác sĩ Triệu thấy vậy cũng lén lút lùi lại, rón rén tiến đến bên cạnh cô.
Yến Tri Xuân lộ rõ vẻ cảnh giác trước sự tiếp cận đột ngột này, nhưng vài giây sau, nhớ ra Bác sĩ Triệu giờ cũng được tính là "người mình", nên cô không thèm để ý nữa.
Cô thở dài, trả lời Chu Lục: "Mọi chuyện suôn sẻ chứ?"
"Chậc, coi như suôn sẻ." Chu Lục đáp, "Tính sao đây, làm hay không làm? Bên cô thăm dò tình hình thế nào rồi?"
"Mọi thứ đã sẵn sàng, chờ tôi đến." Yến Tri Xuân nói.
"Được." Chu Lục chốt hạ rồi im lặng.
Yến Tri Xuân quay sang nhìn Bác sĩ Triệu, ngập ngừng vài giây rồi hỏi: "Đi cùng tôi không?"
"Tôi..." Bác sĩ Triệu lộ vẻ khó xử, anh ta nhìn ra phía sau Yến Tri Xuân, "Không phải tôi không muốn đi cùng cô, nhưng người anh em của tôi..."
Yến Tri Xuân quay lại nhìn con phố trống trải phía sau, đó là nơi họ vừa từ không trung bước ra.
" 'Chiêu Tai' đó hả?" Yến Tri Xuân hỏi vặn lại, "Lỡ người anh em đó của anh không ra được thì sao?"
"Không ra được..." Bác sĩ Triệu khựng lại, dường như chưa nghĩ ra câu trả lời, "Nhưng hôm qua chúng tôi đã hẹn sẽ cùng đi... Nếu cậu ấy không ra, một mình tôi..."
"Tôi hiểu cảm giác đó." Yến Tri Xuân đồng cảm, "Ở nơi này, tìm được một người không mang ác ý và có thể đồng hành cùng mình là vô cùng hiếm hoi. Dù cậu ta chẳng có ưu điểm gì nổi bật, nhưng ít ra cũng là người có thể trò chuyện. Tuy nhiên, đã đến nước này rồi, anh cũng phải đưa ra lựa chọn cho cuộc đời mình."