"Ta có thể đồng ý." Thanh Long lên tiếng, "Nhưng ta cũng có một yêu cầu."
"Sao cũng được..." Địa Long lại ho khan một tiếng, yếu ớt nói, "Chỉ cần ông đồng ý... những yêu cầu tiếp theo chẳng liên quan gì đến tôi."
Thanh Long mỉm cười gật đầu: "Quả thật, cô có thể nhắm mắt được rồi. Chuyện tiếp theo là chuyện giữa ta và Tề Hạ."
Tề Hạ nghe vậy liền nhíu mày, nhìn Thanh Long: "Nói vậy là, còn chuyện của tôi nữa sao?"
"Không sai, ta có thể tha cho những kẻ này." Thanh Long tuyên bố, "Nhưng 'Bàn cờ Thương Hiệt' phải tiếp tục, 'Cược mạng' phải tiếp tục, chỉ có điều đối tượng tham gia trò chơi đổi thành ta và anh."
Tề Hạ bật cười nhạt: "Nói trắng ra, ông chỉ muốn tìm một cái cớ đường hoàng để giết tôi, phải không?"
"Ồ? Lộ liễu đến thế sao?"
"Quá lộ liễu là đằng khác." Tề Hạ gật đầu, "Dùng vũ lực giết tôi trực tiếp sẽ khiến ông thấy tẻ nhạt, nên ông mới mượn cớ dùng trò 'Cược mạng' này để trừ khử tôi. Bởi vì ông có thể tùy ý sửa đổi luật chơi, rồi lại dùng quyền hạn trọng tài để thổi còi đen, tạo ra một chiến thắng vẻ vang giả tạo cho bản thân."
Nghe xong, Thanh Long nhếch mép cười rạng rỡ. Hắn từ từ bước từng bước đến trước mặt Tề Hạ, cất lời: "Đúng là như vậy đấy. Ta muốn đánh bại anh bằng chính thứ mà anh luôn tự hào nhất. Ngay tại sân nhà của ta - 'Bàn cờ Thương Hiệt' này, anh có dám nhận lời thách đấu hay không?"
Tề Hạ lắc đầu: "Phiền ông tránh đường."
"Anh...?"
Tề Hạ lách qua Thanh Long, bước đến bên cạnh Địa Long, một lần nữa nhìn sâu vào đôi mắt cô ta.
"Vất vả cho cô rồi." Tề Hạ thì thầm.
Địa Long đã không còn sức để thốt nên lời. Cô ta chỉ cố hé môi cười, đôi mắt rắn màu vàng rực rỡ ấy cuối cùng cũng dần lịm đi sức sống.
Đầu Tề Hạ bắt đầu đau buốt, anh đưa tay ôm lấy đầu mình.
Cái cảm giác đau đớn như xé nát tâm can này đã lâu lắm rồi mới ập đến một lần nữa, thô bạo và mạnh mẽ gạt phăng đi thứ cảm xúc mang tên "Bi thương".
Muốn khóc mà không thể rơi lệ, muốn thét gào mà không thể cất tiếng, mọi nỗi đau buồn trong phút chốc hóa thành những cơn đau đớn kịch liệt.