Sở Thiên Thu trợn trừng mắt đứng chết trân tại chỗ. Hắn đã mường tượng ra vô số cách mình có thể thua, nhưng chưa từng nghĩ đến trường hợp này.
"Thứ Điềm Điềm chế tạo là... 'Cửa'?" Sở Thiên Thu ngơ ngác lẩm bẩm, "Cô ta đã cải tạo cánh 'Cửa' dẫn đến phòng 'Mão Thố' thành 'Cửa Đào Ngũ'..."
"Thấy sao?" Tề Hạ nhếch mép, "Cấu tạo đơn giản, tận dụng vật liệu có sẵn, dù có thất bại cũng chẳng sứt mẻ gì. Dù sao thì chỉ có người bên các anh mới muốn bước vào cánh 'Cửa' này. Cho dù đằng sau nó là núi đao biển lửa thì cô ấy vẫn được tính là thành công."
Sở Thiên Thu nhất thời cạn lời, lờ mờ đoán ra Kim Nguyên Huân đã đi đâu.
Hắn quay phắt lại với vẻ mặt vô hồn. Từ trong bóng tối cách đó không xa, Kim Nguyên Huân đang chầm chậm bước tới.
"Anh...?" Kim Nguyên Huân như bắt được vàng, "Sao anh... cũng đến đây?"
Sở Thiên Thu không còn mặt mũi nào để trả lời câu hỏi này nữa.
Hắn đáng lẽ phải nghĩ ra từ sớm. Một người mang theo "Chữ" biến mất không dấu vết khỏi sân bãi, khả năng lớn nhất chỉ có thể là "Đào ngũ".
Thế nhưng, vì ai nấy đều đinh ninh "Đào ngũ" đồng nghĩa với "Chết", nên hắn không tài nào nghĩ ra động cơ "Đào ngũ" của Kim Nguyên Huân.
Bây giờ xem ra, chính Kim Nguyên Huân cũng chẳng biết mình đang "Đào ngũ". Khả năng cao là lúc cậu ta dùng "Dịch Chuyển" để khống chế người trong phòng, đã vô tình nhốt mình và Điềm Điềm vào chung một chỗ.
Và thế là Điềm Điềm nhanh trí dụ dỗ Kim Nguyên Huân "bước qua Cửa", từ đó giải phóng cho căn phòng.
"Tề Hạ..." Sở Thiên Thu quay sang nhìn anh, "Rốt cuộc anh làm thế nào vậy? Chẳng lẽ ngay từ đầu anh đã tính dùng cách này để loại bỏ 'Chủ soái' là tôi sao?"
"Nói sao cho đúng nhỉ, Sở Thiên Thu." Tề Hạ lắc đầu, đứng từ bên trong "Cửa" đáp lại, "Trên người anh mang theo biết bao nhiêu 'Con mắt', hiện tại lại có 'Tiếng vọng', nếu tôi thực sự bước vào trò chơi với anh, người thua chắc chắn là tôi."