Sau khi lăn một vòng, toàn thân Trần Tuấn Nam đau đớn kịch liệt, trong lòng đem Kiều Gia Kính và Trương Sơn ra chửi rủa cả vạn lần.
"Hai người các ông đánh nhau thì cứ đánh nhau đi... sao lại ra tay nặng như vậy chứ... Mẹ kiếp..."
Sở Thiên Thu lại bước lên một bước, phát hiện trạng thái của Trần Tuấn Nam còn tệ hơn lúc nãy. Mặc dù không thể vào phòng để trực tiếp kết liễu cậu ta, nhưng sợi xích bằng sắt ném ra tiếp theo cậu ta chắc chắn sẽ không thể né được nữa.
"Khụ khụ..."
Ngay lúc Sở Thiên Thu chuẩn bị phát động tấn công lần nữa, lại nghe thấy sau lưng mình cũng vang lên tiếng ho khan.
Hắn khẽ cau mày, quay đầu nhìn về phía Kiều Gia Kính.
"Ui chu choa... Đau quá đi mất..." Kiều Gia Kính hít sâu một hơi, từ từ mở mắt ra, "Đói bụng quá..."
"A... lão Kiều, tên nhãi nhà ông cuối cùng cũng tỉnh rồi..." Trần Tuấn Nam nằm trên mặt đất ở một căn phòng khác hét lớn, "Lên đi! Tát phù mỏ nó cho tôi!!"
"Hả...?" Kiều Gia Kính phát hiện mí mắt mình hình như không còn sưng húp nữa, cơn đau trên người cũng giảm đi quá nửa, nhưng rốt cuộc tình hình bây giờ là sao?
Anh ta mở mắt ra chỉ nhìn thấy một khoảng tối đen như mực giữa không trung, cảm giác của cả người cũng có chút hỗn loạn.
"Tiểu Sở! Tiểu Sở định giết chết hai chúng ta... Ông mau dùng cái kỹ năng rách việc kia của ông phá pháp thuật của nó đi..." Trần Tuấn Nam vừa hét lớn vừa ho khan nói, "Đợi tên nhãi này mất 'Thiên Hành Kiện', tiểu gia đích thân đứng dậy tát nó cũng được...!"
Kiều Gia Kính phản ứng vài giây mới nhớ ra mình đang ở đâu, cũng ho khan vài tiếng rồi chậm rãi mở miệng nói: "Thiên Thu...? Được... Thiên Thu, cậu không được gian..."
Sở Thiên Thu nghe xong bỗng cảm thấy không ổn, lập tức giơ tay phải lên, toàn thân sát khí bừng bừng, lao thẳng về phía cổ của Kiều Gia Kính.
Nhưng giây tiếp theo, ý thức của hắn mơ hồ mất nửa giây, cơ thể cũng không chịu sự khống chế, vào lúc này cưỡng chế chuyển hướng về phía Trần Tuấn Nam, sau đó lao mạnh về phía căn phòng nơi Trần Tuấn Nam đang ở.