"Anh bảo tôi giết anh…?"
Nhân Xà cảm thấy mỗi lời nói của Tề Hạ đều đang làm đảo lộn hoàn toàn những gì ông ta biết, nhất thời thậm chí không biết phải trả lời ra sao.
"Tôi không đủ tư cách sao?" Tề Hạ nói, "Chỗ ông có đao kiếm để hành quyết không?"
"Tôi... ờ, có..."
"Giết tôi." Tề Hạ nói, "Nếu ông không yên tâm, bây giờ tôi có thể để lại thi thể ở đây."
Nhân Xà sững lại, mang vẻ mặt trầm tư nhìn Tề Hạ.
Lúc này, trước mặt ông ta bày ra hai con đường. Một là tin vào lời Tề Hạ, tin rằng trong trò chơi này sẽ không có bất kỳ "Con Giáp" nào phải chết, cứ lặng lẽ chờ đến khi trò chơi kết thúc, sau đó cổ vũ "Con Giáp" chiều nay lấy tín hiệu là quả chuông bị phá hủy để cùng tháo mặt nạ.
Hai là quyết đoán lấy đầu Tề Hạ đi tranh công với Thanh Long, nhân cơ hội trở thành "cấp Địa".
Con đường thứ nhất quá nguy hiểm, tính bất định cực cao; còn con đường thứ hai lại an toàn đến mức giống như một cạm bẫy.
Nhưng Nhân Xà đã tiếp xúc với Bạch Dương rất lâu, về cơ bản có thể phán đoán xem một người có đang nói dối hay không. Ánh mắt Tề Hạ lúc này vô cùng chân thành, hoàn toàn không giống đang lừa gạt.
Một ý nghĩ bất giác trỗi dậy trong lòng Nhân Xà... Người đàn ông trước mắt thực sự định bỏ mạng lại đây sao?
Ngay tại thời điểm then chốt khi kế hoạch sắp sửa bắt đầu?
Tề Hạ như nhìn thấu tâm tư của Nhân Xà, khẽ nói: "Tôi không thể để xảy ra bất cứ sơ suất nào trong chuyện hôm nay, cho nên hai con đường này đều được. Chỉ cần ông hoàn toàn tin tưởng tôi, để tôi chết ở đây cũng không sao."
Nhân Xà nghe xong ngẩn người, lại hỏi: "Anh chết rồi… kế hoạch vẫn có thể tiếp tục sao?"
"Có thể." Tề Hạ nói, "Cho dù là tôi hay Bạch Dương, vào thời khắc cuối cùng này đều là những tồn tại có cũng được mà không có cũng chẳng sao."