Sở Thiên Thu cho mấy người chia ra hành động, nhiệm vụ hàng đầu hiện tại là để Yến Tri Xuân có được ‘Tiếng vọng’.
Hắn suy đoán Kim Nguyên Huân sắp thua mất "Chữ" của mình rồi, đến lúc đó nếu Yến Tri Xuân có thể phát động năng lực, mọi chuyện vẫn còn kịp.
"Còn nữa..." Cuối cùng hắn gọi Văn Xảo Vân lại, "Nếu tình hình cho phép, có thể đi xem tình trạng của Trương Sơn."
"Bây giờ đi xem tình trạng của anh ta...?"
"Nếu Trương Sơn vẫn còn ý thức, hãy nói cho anh ta biết phương pháp 'Tiếng vọng'." Sở Thiên Thu lại nói, " 'Tiếng vọng' của anh ta có năng lực tự chữa lành nhất định, biết đâu vẫn có thể đứng lên lại."
Văn Xảo Vân nghe xong khựng lại, nói: "Nhỡ đâu anh ta không nghe được câu này thì sao?"
"Vậy tôi chỉ có thể nói là quá đáng tiếc." Sở Thiên Thu nói, "Anh ta đã cố gắng hết sức rồi."
Văn Xảo Vân nghe xong gật đầu, không nói một lời xoay người rời khỏi "Khu vực chuẩn bị".
Sở Thiên Thu nhìn bóng lưng cô rời đi, thoáng chút hoảng hốt. Dường như mới cách đây không lâu, Vân Dao cũng từng lộ ra vẻ mặt gần giống với Văn Xảo Vân, sau đó đường ai nấy đi với mình.
Nói về cảm xúc thoảng qua trong lòng Sở Thiên Thu lúc này... hắn tự biết không phải là buồn bã cũng chẳng phải là lưu luyến.
Mà là một loại cô độc vô cớ, xuyên thấu cả cơ thể.
Bất kể là Vân Dao hay Văn Xảo Vân, đều từng là những người đồng đội hắn tin tưởng nhất, họ đã cùng nhau vào sinh ra tử vô số lần, cũng từng tạo nên những huy hoàng khác nhau.
Nhưng bây giờ Sở Thiên Thu đã tỉnh lại, hắn tỉnh lại giữa một đám người bình thường, khiến bản thân hắn trở nên đặc biệt không bình thường.
Muốn giải phóng triệt để toàn bộ "Vùng Đất Cuối Cùng" khó khăn biết nhường nào?
Hắn đang đi trên một con đường không có bất kỳ ai thấu hiểu. Chưa nói đến việc Trương Sơn chết ở ‘Khu vực sông’, cho dù bản thân hắn có chết ở ‘Khu vực sông’, Sở Thiên Thu cũng chỉ có thể tự giễu một tiếng "Tôi đã cố gắng hết sức rồi".