"Khỉ... học ngôn ngữ của con người." Nhân Xà chậm rãi lẩm bẩm.
"Đúng vậy." Trần Tuấn Nam nói, "Như vậy có lẽ phải tốn thời gian rất dài, nhưng bất kể là sáu mươi năm hay bảy mươi năm, ít nhất có thể nhìn thấy đích đến."
"Vậy chứng tỏ khỉ phải coi mình là người." Nhân Xà nói, "Đây là một vấn đề cần giải quyết từ trong tiềm thức."
"Biết đâu đã qua bước này rồi thì sao?" Trần Tuấn Nam nói.
"Cậu cảm thấy..." Nhân Xà nhìn chằm chằm Trần Tuấn Nam nói, "Con khỉ đó bây giờ đang viết 'Macbeth' sao?"
"Tôi cảm thấy không có." Trần Tuấn Nam cũng nhìn chằm chằm Nhân Xà trả lời.
"Cái gì...?" Mắt Nhân Xà dưới mặt nạ động đậy, giống như nhíu mày, "Khỉ rõ ràng đã coi mình là người rồi, điều này chứng tỏ nó học được ngôn ngữ của con người, cũng biết con người muốn gì, lại không viết 'Macbeth'?"
"Đúng vậy..." Trần Tuấn Nam vẻ mặt nặng nề nói, "Thông qua tiếp xúc với con khỉ đó, và phản ứng của các 'Con người', tôi đều cảm thấy con khỉ đó viết không phải 'Macbeth', mà là thứ gì đó khác."
"Ý của cậu là..."
" 'Macbeth' là con đường người khác đã đi, mà chủ nhân căn phòng cho rằng chỉ cần khỉ có thể viết ra 'Macbeth' đã được coi là hiếm thấy, nhưng con khỉ đó phổ nhạc lại là tất cả chấp niệm trong căn phòng giam giữ khỉ, cũng là khổ nạn của vô hạn con khỉ." Trần Tuấn Nam giải thích, "Đây là kiệt tác khoáng thế chỉ có nó mới có thể viết ra."
Nhân Xà ngẩn người tại chỗ rất lâu không nói gì.
Anh ta từng đưa ra rất nhiều giả thiết, mà trong những giả thiết này táo bạo nhất chính là con khỉ đó đã bắt đầu tự viết "Macbeth".
Nhưng anh ta chưa từng nghĩ con khỉ này viết thứ khác.
Là một thứ khiến chủ nhân căn phòng kinh ngạc không thôi, khác với "Macbeth".
Cho nên cậu ta trông có vẻ muốn chạy trốn, nhưng lại không muốn chạy trốn?