"Vé xe..." Trần Tuấn Nam nhìn chằm chằm cuốn vở câu hỏi khó trong tay đối phương chần chừ nửa ngày, "Lão Tề có quan hệ với 'Vé xe' này không?"
"Có." Nhân Xà gật đầu, một giây sau lại sửa lời, "Có thể có."
"Được thôi..." Trần Tuấn Nam nghe xong gật đầu, "Đã như vậy thì tôi miễn cưỡng giúp anh một lần."
Nhân Xà nghe xong, nhìn chằm chằm Trần Tuấn Nam, nói: "Cậu nói chuyện đàng hoàng, cái gì gọi là 'Miễn cưỡng giúp tôi'?"
"Không phải anh cầu tôi làm việc sao?" Trần Tuấn Nam nói, "Bây giờ tôi đồng ý với anh rồi a, ra ngoài sẽ nói với Lão Tề."
"Không đúng chứ..." Nhân Xà nói, "Rõ ràng là tôi giúp cậu giữ 'Chữ' trước, sau đó cậu giúp tôi tìm Tề Hạ, đây không phải tôi cầu cậu, mà là hai ta cùng có lợi, đúng không?"
"Giữ 'Chữ'?" Trần Tuấn Nam chớp mắt, "Có chuyện này sao? Sao tôi không nhớ?"
"Được." Nhân Xà gật đầu, chỉ tay vào Kim Nguyên Huân, "Vậy không cần so nữa, tôi tuyên bố người chiến thắng lần này là..."
"Anh anh anh!" Trần Tuấn Nam vội vàng bước lên kéo Nhân Xà lại, "Tôi đùa với anh đấy! Anh người này thật dễ nổi nóng."
Kim Nguyên Huân ở bên cạnh nhìn Trần Tuấn Nam và Nhân Xà nói chuyện rất lâu, cuối cùng có chút không nhịn được nữa.
"Anh, các người tư thông xong chưa?" Cậu ta hỏi.
"...?" Nhân Xà nghe xong khựng lại, chỉ vào Trần Tuấn Nam nói với Kim Nguyên Huân, "Cậu học tiếng Trung với ai cũng được, duy chỉ đừng học với cậu ta."
"Hả? Tại sao?" Kim Nguyên Huân nói.
Nhân Xà lắc đầu: "Cậu ở đây học một miệng tiếng Tứ Xuyên, tiếng Sơn Tây thậm chí tiếng Quảng Đông tôi đều không lạ, chỉ sợ cậu học một miệng lời lẽ hổ sói."
Nói xong, Nhân Xà đi đến chỗ ngồi, chỉ vào hai cái ghế trước mặt, bảo hai người cũng ngồi xuống theo.
Tiếp đó dưới ánh mắt vừa căng thẳng vừa có chút mong đợi của hai người, Nhân Xà trực tiếp lật cuốn vở đến mấy trang cuối cùng.