"Cái gì..."
"Chúng ta bị lừa rồi." Tề Hạ nói, "Lúc đầu tôi nhìn thấy 'Chữ' bên mình, liền cho rằng 'Chữ' của đối phương cũng sẽ tính theo cờ tướng, nhưng người thiết kế trò chơi này là 'Thanh Long', ông ta sẽ không để chúng ta vượt qua trò chơi này một cách thoải mái, cho nên cho dù ông ta đổi chữ cũng nằm trong phạm vi bình thường."
Tề Hạ nhìn chằm chằm "Chữ" đầy tường, biểu cảm đặc biệt nghiêm túc.
"Chỉ tiếc khi tôi tính ra đáp án này, trận chiến giữa Nắm đấm và Trương Sơn đã bước vào giai đoạn cuối."
Lúc đó không ai có cách nào gọi hai người ngừng lại.
"Nhưng như vậy có phải hơi lỗ không...?" Chương Thần Trạch nói, "Tuy chúng ta lấy được 'Chữ', nhưng Kiều Gia Kính cũng không đứng dậy nổi nữa..."
"Không lỗ." Tề Hạ quay đầu nhìn Kiều Gia Kính nói, "Nếu không phải Nắm đấm chặn Trương Sơn lại, cô cảm thấy chúng ta có mấy người có thể chống lại anh ta?"
"Cái này..."
"Trương Sơn trực tiếp dẫn theo tất cả mọi người đi một mạch qua đây. Chúng ta không kích hoạt được 'Trò chơi' cũng không chống đỡ được thế công. Trong vòng một phút sẽ tuyên bố thất bại."
Chương Thần Trạch tự nhiên biết Tề Hạ nói có lý, nhưng cô cứ cảm thấy cuộc đánh nhau lần này mất công bằng.
Một chữ "Sĩ" đơn giản, gần như chôn vùi hai mạng người.
Nhưng cô cũng biết oan có đầu nợ có chủ, người họ phải căm hận không phải đối phương, mà là người thiết kế trò chơi này, hoặc là người thiết kế cả "Vùng Đất Cuối Cùng".
...
Hàn Nhất Mặc đã ở nơi cổ quái này một lúc rồi.
Một trò chơi "Nhân Trư" bình thường.
Đoán đồng xu.
Đồng xu do con heo rừng xấu xí kia tung lên cao, sau đó dùng hai tay kẹp lại, mà trong tay cậu ta và Văn Xảo Vân mỗi người có ba tấm thẻ.
"Thẻ lật ngược", "Thẻ tung lại", "Thẻ trao đổi".
Trò chơi này, cậu ta và Văn Xảo Vân đều có thể đồng thời đoán "Ngửa" hoặc "Sấp", đoán đúng được một điểm, chỉ cần có thể được bảy điểm coi như chiến thắng.