Kiều Gia Kính cảm thấy có một giọt mồ hôi chảy xuống từ trán mình, đúng lúc chảy đến mắt thì Trương Sơn động.
Anh không dám chớp mắt, mặc cho mồ hôi chảy qua con ngươi, để lại cảm giác đau xót mặn chát.
Trương Sơn sải bước lớn, nắm đấm nặng nề giơ lên sau đầu, đâm một cú đấm mộc mạc về phía đầu Kiều Gia Kính.
Cú đấm này nhìn thì bình thường, nhưng Kiều Gia Kính lại cảm nhận được một luồng quyền phong khổng lồ lao về phía mặt mình, anh dựa lưng vào tường nghiêng người né tránh, nắm đấm sắt của Trương Sơn rơi lên tường.
"Rắc"!
Tiếng vang lớn dường như có chút khác biệt so với trước đó, vậy mà là Trương Sơn đâm tường ra vết nứt nhỏ.
Kiều Gia Kính nhân lúc đối phương đánh trượt, lập tức điều động toàn bộ sức lực, dùng cú đấm móc đánh trúng sườn Trương Sơn, nhưng Trương Sơn chỉ rên lên một tiếng, rất nhanh lại phản kích.
Hai người đổi quyền nhanh chóng giữa không trung. Mỗi cú đấm của Trương Sơn đều giống như đạn chứa đầy sức mạnh quái dị. Kiều Gia Kính thì bị ép vào tường, không thể lùi lại. Ngoài trái phải né tránh thì dùng cánh tay đỡ. Tuy nhìn thì có vẻ chưa bị thương, nhưng cánh tay mỗi lần đỡ một cái sẽ bị chấn động đến tê dại.
Nắm đấm của Trương Sơn không ngừng đánh vào bức tường trắng sau lưng Kiều Gia Kính. Rất nhanh, bức tường liền vỡ vụn diện rộng, nhưng bức tường này không biết cấu tạo gì. Sau khi vỡ vụn, giống như điêu khắc băng bắt đầu nổ tung ra bột phấn màu trắng.
Kiều Gia Kính tìm đúng cơ hội dùng tay trái chặn cú đấm nặng nề tay phải Trương Sơn đánh tới, sau đó nhịn cơn đau như gãy xương đột ngột nâng cùi chỏ phải lên, vừa khéo đụng vào cằm Trương Sơn.
Trong miệng Trương Sơn trong nháy mắt tràn ngập mùi máu, cả người giống như trong nháy mắt mất đi ý thức, vô thức xoay nửa vòng, sau đó đột ngột tăng tốc xoay tròn, một nắm đấm phải to lớn vung tới.
Kiều Gia Kính theo trực giác co người lại, mặt cũng bị cú đấm cực nhanh này làm trầy xước một mảng da lớn, anh nghiến răng xông lên phía trước, cùi chỏ trái phải lần lượt húc tới, lần lượt đụng vào ngực Trương Sơn.
Trương Sơn vừa chật vật đỡ đòn vừa nhanh chóng lùi lại, cho đến khi Kiều Gia Kính nhảy lên tại chỗ bay đầu gối, anh ta liền từ bỏ chống đỡ, khi đầu gối đụng mạnh vào ngực mình, trực tiếp ôm lấy Kiều Gia Kính giữa không trung, sau đó xoay người ném xuống đất.