"Dô..." Trần Tuấn Nam lập tức cảnh giác, "Tôi còn tưởng là ai... sao lại là hai người?"
Yến Tri Xuân đi trước một bước đến "Sông", để lại Trương Sơn phía sau, nhẹ giọng nói: "Dù sao tôi cũng là tiểu đội 'Xâm lược', bây giờ nhiệm vụ chưa hoàn thành, chỉ có thể tiếp tục quay lại khai chiến."
"Dô, vậy tiểu gia không tiếp chuyện nữa." Trần Tuấn Nam nói, "Tôi cũng là tiểu đội 'Xâm lược', bây giờ phải đi sang bên các người, hai ta mỗi người xâm nhập một bên, ai cũng không để ý đến ai, thế nào?"
"Tôi không sao cả." Yến Tri Xuân nói, "Tôi và họ vốn dĩ không quen, anh muốn đi lừa ai, giết ai hoặc tấn công ai đều tùy ý."
"Vậy thì tốt quá rồi." Trần Tuấn Nam nói, "Vậy hai ta đổi sân chơi, cái tên to xác phía sau kia, anh nói thế nào?"
"Xin lỗi." Trương Sơn nói, "Tôi đối với Sở Thiên Thu và Kim Nguyên Huân vẫn còn chút tình cảm, muốn đến chỗ chúng tôi gây rối, còn phải qua ải của tôi đã."
"Không phải, sao có thể nói như vậy a?" Trần Tuấn Nam nói, "Nói thật không giấu gì anh, anh đừng nhìn tôi cà lơ phất phơ, nhưng thân phận thật của tiểu gia mẹ nó là Hứa Lưu Niên a."
Kiều Gia Kính sững sờ, ngơ ngác nhìn Trần Tuấn Nam.
"Sở Thiên Thu nói rồi, thời gian tiếp theo không thể tin tưởng bất kỳ Hứa Lưu Niên nào." Trương Sơn trả lời, "Cho nên cậu không qua được."
"Giỏi lắm, vậy tôi vẫn là Trần Tuấn Nam đi." Trần Tuấn Nam bĩu môi: "Tôi là Trần Tuấn Nam, anh có thể tin tôi rồi chứ?"
Trương Sơn không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm Kiều Gia Kính. Thân hình anh ta cực kỳ to lớn, gần như chiếm hết diện tích cả cánh cửa, nhưng trước sau không bước ra.
"Cậu là Trần Tuấn Nam thì, tôi bây giờ miễn cưỡng có thể tin cậu." Trương Sơn dừng vài giây sau đó nói.
"Được, đã anh tin tôi, vậy tôi nói cho anh biết, tiểu gia thực ra là Hứa Lưu Niên."