"Đã chín điểm rồi cơ à!" Kiều Gia Kính nói, "Hai chữ thôi mà được chín điểm!"
"Chỉ là có một phần may mắn thôi." Tề Hạ đáp.
"Nói như vậy thì mỗi chữ có thể được 4,5 điểm, chúng ta muốn góp đủ 28 điểm thì chỉ cần..." Kiều Gia Kính đưa tay ra tính toán một hồi, "Tầm khoảng sáu 'chữ' nữa... là chúng ta thắng chắc rồi..."
Tề Hạ nghe xong hơi sững sờ: "Không phải tính toán như vậy đâu..."
"Tôi tin cậu mà Tên Lừa Đảo!" Kiều Gia Kính nói, "Đến cả chữ kiểu như chữ 'Mễ' (米) mà anh cũng nghĩ ra được... thì những tổ hợp tiếp theo sẽ nhiều lắm."
"Nói thì không sai..." Tề Hạ gật đầu, "Nhưng hiện tại còn cần thử nghiệm một khả năng nữa..."
"Khả năng gì?" Kiều Gia Kính hỏi.
"Đó là... liệu ba 'linh kiện' có thể tạo thành một 'chữ' hay không."
Tề Hạ nhìn lên màn hình đang hiển thị bộ 'Bát' (丷) và chữ 'Mộc' (木). Anh không gỡ hai bộ thủ này xuống mà một lần nữa đưa tay cầm lấy chữ 'Mục' (目), vẻ mặt thận trọng đặt vào bên trái.
Cạch.
Chữ kim loại bị hút chặt vào.
"Ơ...? Cái... cái này là..."
Vài giây sau, màn hình lại nhấp nháy dòng chữ:
[Đã nhận được văn tự "Mi" (眯), vui lòng viết xuống chữ đồng âm.]
"Đù... đùa tôi à!"
Kiều Gia Kính nhìn khối kim loại đen có khắc chữ "Phượng Hoàng Hàm Thư Đài" đang hút ba chữ kim loại, không khỏi trợn tròn mắt. Anh ta cảm thấy bản thân đúng là "quầng sáng dưới chân đèn", một chữ hiển nhiên như vậy mà lại không phát hiện ra.
Nhưng anh ta nghĩ lại, ngay đến chữ "Mễ" mình còn chẳng nhận ra được.
Lúc này chỉ mới hai "chữ" mà đã được mười điểm, nếu thêm một "chữ" nữa chẳng phải điểm số sẽ tăng vọt sao?
Tề Hạ gật đầu: "Quả nhiên là thế... không chỉ bộ thủ có thể xoay chuyển, mà còn có thể sử dụng nhiều bộ thủ để ghép thành một chữ... Như vậy thì lựa chọn lại càng nhiều hơn rồi..."