Kiều Gia Kính nhìn cửa phòng im lặng một lúc, sau đó quay người trở về "Khu vực chuẩn bị chiến đấu".
Anh ta cảm thấy lúc này phải nhanh chóng báo cáo tình hình cho Tề Hạ. Hàn Nhất Mặc không chỉ tiến hành "Một chọi một" với Văn Xảo Vân, "Đường" bên phải nhất của họ cũng bị chặn rồi. Dù sao, bốn cánh cửa phòng đều đóng lại, cho đến khi phân thắng bại mới có thể mở cửa.
Tề Hạ đang viết chữ trên tường, bây giờ đã tính ra mười mấy khả năng có thể tổ hợp.
"Tên lừa đảo." Kiều Gia Kính gọi.
Tề Hạ quay đầu thấy Kiều Gia Kính lẻ loi một mình, lại giống như không nhìn thấy gì tiếp tục quay đầu viết chữ, nhẹ giọng hỏi: "Gặp Yến Tri Xuân hay là Văn Xảo Vân?"
"Văn Xảo Vân." Kiều Gia Kính trả lời, "Anh lại biết?"
Tề Hạ gật đầu: "Nắm đấm, trước đó tôi cùng Sở Thiên Thu, Địa Long đến sân chơi, các anh đứng túm năm tụm ba nói chuyện, còn nhớ lúc đó ai đang nói chuyện với Hàn Nhất Mặc không?"
"Hả...?" Kiều Gia Kính nghe xong trầm tư một lát, "Anh nói như vậy... hình như là nói chuyện với bác sĩ Triệu a."
"Vậy thì đúng rồi." Tề Hạ một tay vịn tường, tay kia vuốt nhẹ cằm, "Hàn Nhất Mặc không phải người mình, bất kể cậu ta thua hay thắng đều không sao."
"Không phải người mình...?"
"Hàn Nhất Mặc trước khi vào vẫn ổn." Tề Hạ nói, "Nhưng sau khi bắt đầu trò chơi thì bỗng nhiên trở nên căng thẳng, tôi cảm thấy trong khoảng thời gian này cậu ta đã nhận nhiệm vụ ẩn số không ai biết nào đó, ví dụ như 'Giết Tề Hạ' chẳng hạn..."
"Hóa ra là vậy sao..." Kiều Gia Kính nghe xong gật đầu, "Thảo nào tôi thấy biểu cảm của cậu ta cũng cảm thấy rất lạ, chỉ có trên mặt đàn em bán đứng đại lão mới có thể nhìn thấy vẻ mặt đó."
"Hai quân giao chiến ắt có 'Gian tế'." Tề Hạ cười nói, "Chỉ là tôi quên mất lúc đó Trần Tuấn Nam đang nói chuyện với ai rồi."