"Người anh em viết chữ!"
Kể từ khi rời khỏi "Khu vực chuẩn bị chiến đấu", Kiều Gia Kính luôn ở cùng Hàn Nhất Mặc. Họ đi vào căn phòng bên phải nhất nhìn từ "Khu vực chuẩn bị chiến đấu". Anh ta đưa tay ôm vai Hàn Nhất Mặc, giống như anh em quan hệ cực tốt.
"Sao thế...?" Hàn Nhất Mặc trả lời.
"Không có gì." Kiều Gia Kính cười nói, "Tôi thấy cậu có vẻ rất sợ hãi mà."
"Không, không có a..." Trên khuôn mặt tái nhợt của Hàn Nhất Mặc nặn ra một nụ cười khổ, "Tôi sợ hãi chỗ nào..."
Kiều Gia Kính đánh giá Hàn Nhất Mặc một lượt từ trên xuống dưới, vẻ mặt không quan tâm nói: "Người anh em viết chữ, cậu trông thực sự rất căng thẳng a... chúng ta có muốn cùng nhau hát để cổ vũ cho đối phương không?"
Hàn Nhất Mặc nghe xong, hít sâu vài hơi, mở miệng nói: "Đã đến lúc nào rồi anh còn có tâm trạng hát hò, trong tiểu thuyết vai phụ như anh sống không quá ba tập."
"Vậy sao?" Kiều Gia Kính mỉm cười một tiếng, "Tôi làm vai quần chúng quen rồi, cũng không quan trọng chết lúc nào."
"Anh..."
Lời của Kiều Gia Kính khiến Hàn Nhất Mặc nghẹn lời một lúc, nhưng cũng xóa tan một chút cảm giác căng thẳng của cậu ta.
"Tôi nói này, chúng ta vẫn nên cẩn thận một chút nhìn xem bốn phía đi." Hàn Nhất Mặc định thần lại nói, "Không phải nói người đối diện sắp đánh tới sao?"
"Sợ cái gì." Kiều Gia Kính nói, "Bất kể người đến là ai, có tôi ở đây, trực tiếp tặng họ vài đấm là được."
"Mong là anh nói được làm được." Hàn Nhất Mặc đi về phía trước vài bước, đưa tay mở cửa phòng chính diện ra.
Không mở thì thôi, vừa đối mặt một cái, Hàn Nhất Mặc và Kiều Gia Kính đều ngẩn người tại chỗ.
Phòng đối diện có Văn Xảo Vân đứng đó. Cô ấy đang tò mò quan sát cánh cửa dựng giữa phòng.
Ba người không ai mở miệng nói chuyện, chỉ lẳng lặng nhìn nhau.
"Này..." Hàn Nhất Mặc nhỏ giọng quay đầu nói, "Cái này anh cũng muốn đánh vài đấm sao?"