Tề Hạ dẫn sáu người phía sau đi đến tận cùng bên trái nhất, sau đó đưa tay vặn tay nắm cửa.
Cánh cửa này trông nhẹ bẫng, đẩy một cái là mở.
Mọi người cẩn thận nhìn vào trong. Trong cửa vẫn là một hành lang không dài lắm. Mọi người bây giờ đứng ở cuối hành lang, nhìn về đầu kia.
Bên trái hành lang này là bức tường trắng trọc lốc, cao lớn, mà bức tường bên phải thì lại có một hàng cửa.
Những cánh cửa này được sơn màu đỏ, cũng là ba bốn mét một cánh, tổng cộng năm cánh.
Trần Tuấn Nam thò đầu nhìn vào trong một cái, sau đó gật đầu: "Đây là 'Khu vực chuẩn bị chiến đấu' của chúng ta?"
Mọi người không nắm bắt được tình hình, chỉ đành đi vào trong hành lang, đợi đến khi tất cả mọi người đi vào, cánh cửa màu đen sau lưng họ cũng "Rầm" một tiếng đóng lại.
Tề Hạ đi về phía trước vài bước, đến giữa hành lang, phát hiện trên bức tường bên trái có một màn hình điện tử cũ kỹ. Trên màn hình điện tử dùng điểm ảnh thô ráp vẽ một cái cân đang lắc lư trái phải.
Anh đưa tay chạm vào màn hình điện tử, cảm thấy giống như thiết bị dùng khi "Điểm tướng" trước đó, hẳn là có thể viết chữ.
Mà ngay tại bức tường phía trên màn hình điện tử này, lộ ra một khối kim loại màu đen vuông vức, kích thước tương đương với máy tính bảng bình thường, bên trên viết năm chữ:
"Đài Phượng Hoàng Ngậm Sách".
Tề Hạ đưa tay sờ, xúc cảm lạnh lẽo, không biết có tác dụng gì.
"Các vị, chào mừng đến với 'Cờ Thương Hiệt'."
Một giọng nói khàn khàn mang theo dòng điện vang lên. Mọi người ngẩng mắt nhìn lên. Bức tường ở đây rất cao, không có mái.
Mà phía trên bức tường rất xa đang treo một cái loa. Âm thanh hẳn là truyền ra từ trong loa.
"Tiếp theo, các vị sẽ tiến hành trò chơi dài hai tiếng đồng hồ trong sân chơi của tôi." Địa Long cầm bộ đàm nói, "Đầu tiên là quy tắc chiến thắng —— trong vòng hai tiếng đồng hồ có một bên có thể dẫn đầu đạt được hai mươi tám 'Chữ', thì coi là chiến thắng. Nếu trong thời gian quy định chưa đạt được hai mươi tám 'Chữ', thì dâng 'Chữ' hai bên ghép được lên cân, người nhiều 'Chữ' hơn chiến thắng."