"Không... không thể nào?" Địa Thố sững sờ, "Cái gì gọi là đồng đội chỉ còn lại hai ta... nghe cũng quá rợn người rồi."
"Em là nói giả sử a!" Địa Trư nói, "Bất cứ lúc nào trước kia chúng ta đều có thể nghĩ cách xác nhận thân phận của họ, nhưng bây giờ thời điểm này thực sự không tốt lắm a..."
"Anh vẫn sẽ chọn tin tưởng họ." Địa Thố nói, "Chúng ta ở chung một phòng lâu như vậy, tuy mỗi người đều có một đống khuyết điểm... nhưng cũng may mọi người đều rất tốt, anh tin họ nhất định sẽ gặp dữ hóa lành."
"Vậy nếu không phải 'Chết'... mà là 'Phản bội' thì sao?" Địa Trư lại nói, "Đại ca... anh nghĩ kỹ xem, ngay cả người coi trọng 'Ước định' như em đều có khả năng phản bội..."
"Cậu... cậu..." Địa Thố nghẹn lời một lúc, "Tiểu Trư, cậu tuổi còn nhỏ, khi tâm trí chưa đặc biệt trưởng thành đã trải qua những chuyện này, cho dù thực sự phản bội, Tề Hạ cũng sẽ không trách cậu đâu."
"Anh nói lời này là gì..." Địa Trư nhíu mày nói, "Đại ca, chính vì trải nghiệm cuộc sống của các anh nhiều hơn em, cho nên khi gặp thời điểm quan trọng suy nghĩ cũng sẽ nhiều hơn, đây mới là nguyên nhân căn bản dẫn đến mọi người có khả năng phản bội."
"Cái này..."
"Bây giờ người em có thể tin tưởng không nhiều." Địa Trư lại nói, "Đại ca, anh trước kia là một người rất tốt, cho nên bây giờ em nguyện ý tin tưởng anh vô điều kiện, nhưng hai người chị đó... cho dù họ thực sự là cố nhân của chúng ta, em cũng không đảm bảo họ bây giờ có thể giữ được bản tâm."
"Tiểu Trư... sao cậu có thể nghĩ họ như vậy..."
"Không phải em cố ý muốn nghĩ xấu về họ." Địa Trư lắc đầu, "Đại ca, cám dỗ sau khi trở thành ‘Con Giáp’ thực sự quá nhiều... ở đây có giường thoải mái, cơm ngon, mỗi người chúng ta đều sẽ có được sức mạnh to lớn và một đám học sinh ủng hộ chúng ta... anh chẳng lẽ chưa từng có suy nghĩ này sao? Trở thành ‘Con Giáp’, tốt hơn nhiều so với bán mạng theo anh Hạ..."