"Ta không hiểu." Thiên Long cũng ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt vốn không tồn tại nhìn lên bầu trời, "Ta đã làm gì chứ?"
"Dư Niệm An." Tề Hạ chỉ vào mặt trời trên bầu trời, nói: "Cho dù là trong giấc mơ của tôi, ông cũng cố gắng ban cho tôi sự tuyệt vọng mãnh liệt nhất. Ông đã treo Dư Niệm An ở đó, còn gì để nói nữa?"
Thiên Long nghe xong hơi sững sờ, quay đầu nhìn Tề Hạ, im lặng hồi lâu, ông ta chậm rãi mở miệng nói: "Bạch Dương... thật kỳ lạ a."
"Sao thế?"
"Chẳng lẽ anh không khôi phục tất cả ký ức sao?" Thiên Long trầm ngâm nói, "Anh đang lừa ta?"
Tề Hạ hơi nhíu mày, cảm thấy có thứ gì đó không thể nhận thấy thoáng qua trong đầu mình.
"Bạch Dương, ta là 'Nguyên Vật', 'Xảo Vật', cũng là 'Nhập Mộng'." Thiên Long nói, "Còn anh là “Sinh sinh bất tức”, anh có muốn cẩn thận suy nghĩ một chút, hai chúng ta ai có khả năng tạo ra kỳ quan làm bằng máu thịt này hơn?"
"Cái gì..."
Thiên Long thấy dáng vẻ của Tề Hạ, dường như xác nhận suy đoán nào đó trong đầu, ông ta thở dài thấp giọng nói: "Bạch Dương, anh cảm thấy cô ấy đang sợ ta sao?"
"Nếu không thì sao...?"
"Nếu sợ ta... tại sao cô ấy không muốn quay đồng tử nhìn anh?" Thiên Long lại hỏi, "Lần trước cô ấy nhìn anh, trong đồng tử tràn đầy sự hoảng loạn, lại là vì cái gì?"
Tề Hạ từ từ mở to mắt, cảm thấy tình hình dường như có chút mất kiểm soát.
Thiên Long thở dài: "Bạch Dương, những gì anh sắp nhìn thấy, những lời ta sắp nói, có thể đều sẽ lật đổ nhận thức hiện tại của anh, khuyên anh chuẩn bị tâm lý thật tốt."
Nói xong, ông ta lại quay đầu nhìn trong nhà, sau đó tâm niệm khẽ động, nhẹ nhàng vẫy tay.
"Rầm"!
Một tiếng va chạm xương cốt quỷ dị vang lên.
Tề Hạ cúi đầu nhìn chuông lớn xương cốt đang lắc lư trên quảng trường ngoài cửa sổ, thân hình của nó lắc lư biên độ lớn, mắt thấy sắp đập vỡ chính mình.