"Phải." Giang Nhược Tuyết cướp lời trước mặt tôi, "Anh ta và Tri Xuân là bạn."
Tôi nhìn Giang Nhược Tuyết, sau đó cười bất lực, tôi còn đang do dự Giang Nhược Tuyết nghe thấy Bạch Dương có tức giận hay không, nhưng cô ấy vậy mà lại nói tốt cho Bạch Dương trước mặt người khác.
"Đùa gì thế...?" Cố Vũ lộ ra biểu cảm không thể tin nổi, "Cô nói ‘Con Giáp’ là bạn?"
"Cũng khó trách cậu không tin." Giang Nhược Tuyết nói, "Cậu là người 'Ngọc Thành', lại đến 'Qua Thành' ở rất lâu, tất nhiên sẽ không tin có người có thể trở thành bạn bè với ‘Con Giáp’, cậu không phải vẫn luôn muốn tìm tôi hỏi về chuyện của ‘Con Giáp’ sao? Tôi có thể nói cho cậu biết."
Những lời Giang Nhược Tuyết nói tiếp theo vô số lần khiến Cố Vũ kinh ngạc đến rớt cả cằm.
Cô ấy nói cho Cố Vũ biết về sự xuất hiện và một phần quy tắc thăng cấp của ‘Con Giáp’.
Đúng vậy, một đạo lý nông cạn dễ hiểu như vậy cậu ta lại mãi không phát hiện ra, đổi lại là ai cũng không thể chấp nhận hiện thực này.
"Chỉ cần đeo mặt nạ là sẽ trở thành ‘Con Giáp’..." Môi Cố Vũ hơi run rẩy, "Thậm chí đều không cần trải qua kiểm tra và huấn luyện...? Vừa không có nhân vật cấp cao nào tuyển chọn... cũng không có sự tồn tại của giám khảo...?"
"Đúng vậy." Giang Nhược Tuyết nói, "Lúc nãy Tri Xuân nói để cậu ở lại đây... cậu chẳng lẽ không biết 'Ở lại đây' là ý gì sao?"
"Cái gì...?" Cố Vũ sững sờ, " 'Ở lại đây' là nói để tôi trở thành..."
"Nếu không thì sao?" Giang Nhược Tuyết nói, "Phòng cậu đang ở không có cách nào thay đổi nhân sự, cho nên cậu muốn ở lại, chỉ có thể đổi con đường khác đi. Tri Xuân chính là ý này."
Đợi đã... Nhược Tuyết hình như không biết...
Trong ký ức của tôi, tôi từng đổi phòng một lần.
Tôi hình như lại rơi vào quán tính tư duy, do bản thân tôi từng đổi phòng, cho nên tôi sẽ tự nhiên cho rằng người khác đổi phòng cũng không phải chuyện khó...