Nhân lúc Bạch Xà tìm kiếm cách chết của mình, tôi và Giang Nhược Tuyết vội vàng rời khỏi sân chơi.
"Nhược Tuyết... lúc nãy cô nghiêm túc chứ?" Tôi cầm cuốn truyện tranh hỏi.
"Coi như vậy đi." Giang Nhược Tuyết trả lời.
"Nhưng hắn có dễ chết như vậy không?" Tôi lại hỏi.
"Chính vì tôi và hắn đều biết Con Giáp cấp Địa không thể dễ chết như vậy, cho nên ý tưởng này mới hợp lý." Giang Nhược Tuyết trả lời, "Chỉ cần hắn có thể không chết, sẽ biết mình và người bình thường không giống nhau, vết thương người bình thường có thể chết hắn chết không được, chuyện người bình thường có thể cảm thấy đau buồn hắn cũng không nên cảm thấy đau buồn."
"Hả...?" Tôi hơi ngơ ngác, "Thế này cũng được sao? Cô có phải lại lén sử dụng 'Nhân quả' rồi không?"
"Đây không phải 'Nhân quả' của tôi, mà là 'Nhân quả' của chính hắn." Giang Nhược Tuyết trả lời, "Trời sắp tối rồi, chúng ta tìm chỗ nghỉ ngơi một chút, sáng sớm mai đi tìm Bạch Dương đi."
Tôi và Giang Nhược Tuyết nghỉ ngơi đơn giản một đêm trong tòa nhà đổ nát bên đường, nhân lúc mặt trời ngày hôm sau vừa mới leo lên bầu trời, liền vội vàng đi về phía vị trí của Bạch Dương.
Theo lý thuyết vào lúc sáng sớm tinh mơ như thế này, trên đường không nên nhìn thấy bất kỳ người tham gia nào, nhưng chúng tôi chỉ đi mười phút, đã phát hiện một bóng người đứng giữa đường hoạt động gân cốt với động tác vô cùng khoa trương.
Người đó hình như đang... tập thể dục buổi sáng?
Có ai lại đứng giữa đường tập thể dục buổi sáng vào lúc sáng sớm tinh mơ không?
"Một hai ba bốn... hai hai ba bốn..." Người đó quay lưng về phía chúng tôi, trong miệng lẩm bẩm nhỏ.
Giang Nhược Tuyết thấy bóng lưng đó hơi sững sờ, sau đó lẩm bẩm một câu: "Hơi quen mắt."
"Cô quen?" Tôi hỏi.
"Hình như là người mình."
Tôi và cô ấy cùng nhau đi về phía trước vài bước, đến sau lưng người đó, mà người đó cũng vừa khéo lúc này làm động tác vặn eo, vừa khéo quay người lại.