"Người khác?" Giang Nhược Tuyết nhíu mày, hỏi, "Ai?"
Bạch Dương ngẩng đầu nhìn bầu trời, sau đó thở dài, nói: "Hai người lại đây đi, nếu có cách giải quyết... thì giúp tôi nghĩ xem."
Tôi nghe xong chỉ đành làm theo yêu cầu của Bạch Dương cũng đi về phía trước, đứng cùng Nhược Tuyết.
Hai chúng tôi đều lẳng lặng chờ Bạch Dương nói, nhưng anh ta lại cúi đầu như đang suy nghĩ điều gì, tôi nhìn thấy rõ ràng trong mắt anh ta thoáng qua một tia sợ hãi.
"Rất khó mở miệng sao...?" Tôi hỏi.
"Không..." Bạch Dương bình ổn tâm trạng, sau đó lại nói, "Không phải rất khó mở miệng... mà là quá kỳ lạ... tôi sợ tôi nói ra hai người sẽ cho rằng tôi điên rồi, từ đó giảm ham muốn giao tiếp với tôi."
"Sẽ không đâu." Tôi và Giang Nhược Tuyết gần như đồng thời mở miệng trả lời.
"Được, đã như vậy..."
Anh ta ngẩng đầu, nhìn chằm chằm hai chúng tôi, vẻ mặt kỳ lạ nói ra một câu khiến tôi lạnh sống lưng:
"Người trong lòng tôi... cô ấy không có mặt."
Tôi và Giang Nhược Tuyết im lặng hồi lâu, dường như đều đang hiểu ý nghĩa của câu nói này, nhưng thực sự rất khó hiểu.
"Không, không có mặt nghĩa là...?" Giang Nhược Tuyết có chút không hiểu hỏi.
Bạch Dương từ từ đưa tay mình ra, xòe năm ngón tay thành lòng bàn tay, sau đó chậm rãi che mặt mình lại.
"Không có mặt, nghĩa là không có ngũ quan... mặt cô ấy phẳng lì..." Giọng Bạch Dương bắt đầu hơi run rẩy, "Khi cô ấy muốn xuất hiện biểu cảm... da mặt phẳng lì sẽ bắt đầu ngọ nguậy... những cơ bắp ngọ nguậy giống như con sâu đó sẽ xếp thành một hình dạng giống như có biểu cảm... tôi dường như có thể nhìn ra cô ấy đang cười hay đang khóc... nhưng cô ấy thực sự không có mặt."
Nghe xong miêu tả của Bạch Dương lưng tôi lạnh toát.
Kể từ khi anh ta lấy được chiếc gương nhỏ này... đã trọn vẹn hai năm rồi.