Nên hình dung năm năm tôi trải qua thế nào đây?
Đầu tiên, tôi rời khỏi căn phòng cũ, thức dậy trong một căn phòng trống trải. Ba Con Giáp đứng ở đây lần lượt là "Hổ", "Thỏ", "Rắn".
Trò chơi của họ đối với tôi đơn giản như chơi ném khăn tay. Trò chơi chém giết loại "Hổ" duy nhất có chút độ khó. Tôi cũng không có đối thủ để chém giết.
Cho nên tôi được miễn đấu, trực tiếp tính là "Chém giết sống sót".
Tiếp theo, tôi chỉ cần phá giải một khóa mật mã trốn thoát loại "Thỏ", rồi trả lời vài kiến thức cổ đại Trung Quốc do "Rắn" đưa ra, là có thể bình an vô sự đi ra khỏi phòng.
Loại trò chơi này chỉ cần thông quan một lần tôi có thể thông quan mãi, cho nên "Phòng phỏng vấn" không còn nhốt được tôi nữa.
Tôi giáng lâm trước một tòa nhà cô đơn ở "Vùng Đất Cuối Cùng", khoảnh khắc mở mắt ra, trước mặt có một cô gái tóc dài ngang lưng, mặc đồ đen đi qua.
Cô ấy nhìn tôi một cái. Tôi cũng tượng trưng nhìn cô ấy một cái, nhưng hai chúng tôi không ai nói chuyện. Cô ấy liền vội vàng rời đi.
Tôi lại rơi vào trạng thái cô đơn dài dằng dặc. Tôi không bao giờ gặp lại bất kỳ ai trong số Bạch Dương, Miên Dương, Trương Cường nữa, nhưng tình huống cô đơn lần này không giống trước kia lắm.
Sự cô đơn lần này có "Điểm cuối".
Tôi chỉ cần không ngừng chờ đợi trong khi cường hóa bản thân, mãi cho đến ngày Bạch Dương xuất hiện, sự cô đơn của tôi sẽ kết thúc.
Cho nên y n a là thật.
Biết tại sao phải xăm ba chữ cái này lên mặt bên đốt thứ ba ngón trỏ không?
Là vì tôi bất cứ lúc nào cũng có thể dùng ngón cái sờ thấy nó.
Có những lời chỉ cần bản thân không ngừng nói với chính mình, rất nhanh sẽ trở thành sự thật.
Tôi gần như mỗi ngày đều nhớ lại ba vấn đề khó do Bạch Dương để lại.
Thứ nhất, khiến người ta tuyệt vọng. Thứ hai, ngăn cản tất cả mọi người thu thập "Đạo". Thứ ba, chiêu mộ kẻ mạnh đáng tin cậy.