Nghĩ đến việc nếu không kéo ra hai người họ chắc sẽ ngồi bệt xuống đất khóc thật, Tề Hạ chỉ đành bước lên kéo hai người đi.
Tần Đinh Đông kéo hai người vẻ mặt đau khổ ngồi xuống bên cạnh ghế, để hai người dịu bớt tâm trạng.
"Treo cổ không thành vấn đề." Tề Hạ nói với Địa Xà, "Tôi giúp anh nhé, buộc chặt một chút, có thể trải nghiệm cảm giác 'Cận kề cái chết' tốt hơn."
"Được được." Địa Xà gật đầu, "Cũng chỉ có anh chạm vào tôi được, cho nên làm phiền rồi, nhớ đừng thắt nút chết, nếu không tôi chết thật đấy."
"Yên tâm, đã giúp anh treo cổ chắc chắn không thể để anh chết."
"Đúng đúng đúng, treo cổ đâu có chết người."
Thấy hai người cầm dây thừng đi ra ngoài cửa, ba người trong phòng đều ngẩn người tại chỗ.
Kiều Gia Kính và Trần Tuấn Nam đã khôi phục tâm trạng, nhưng trên mặt càng thêm khó hiểu.
"Cái đó..." Kiều Gia Kính quay đầu nhìn Trần Tuấn Nam, "Lúc này chúng ta nên đi giúp hay là nên ngăn cản a...? Sao tôi nghe không hiểu lắm..."
Trần Tuấn Nam nghe xong cười lắc đầu: "Thật ghen tị với loại bệnh tình song phương đều hướng về nhau này a."
Tần Đinh Đông nghe xong lại tung một cước về phía Trần Tuấn Nam, bị Trần Tuấn Nam nhanh nhẹn né được.
Ba người nhàm chán đợi trong phòng chờ Tề Hạ và Địa Xà treo cổ trở về.
Trần Tuấn Nam hoàn toàn không ngồi yên được, đợi chưa đến một phút đã đứng dậy đi dạo trong phòng.
Anh ta đi đến góc phòng, nhìn đống sách chất đống trong góc, phát hiện sách ở đây có chút thú vị.
Bốn góc lần lượt là các đề tài khác nhau, sách ở góc Tây Bắc toàn một màu danh tác bi thương, "Lương Chúc", "Sống", "Lạc Đà Tường Tử" các tác phẩm quen thuộc đều có mặt, góc Đông Bắc toàn là tác phẩm hài hước, thậm chí còn có truyện tranh bốn ô, còn góc Đông Nam và Tây Nam còn lại, một chỗ chất đống sách khoa học phổ thông, một chỗ lại toàn là sách tâm lý học.